Thập Niên 70 Tích Trữ Vật Tư: Không Gian Mạnh Nhất Lại Thăng Cấp

Chương 3

Trước Sau

break

Cô đang vui vẻ dạo chơi thì Tiểu Thỏ lại vội vàng lên tiếng: “Chủ nhân, đến giờ rồi, chị chuẩn bị đi!”

Cố Thiển Thiển chưa kịp phản ứng thì trước mắt tối sầm. Cô không biết gì nữa. Khi tỉnh lại thì phát hiện mình nằm trên mặt đất và nghe những tiếng hét chói tai.

“Nhà họ Thịnh còn chưa tách riêng, nhà chúng tao cũng phải được chia một phần tiền trợ cấp của Thịnh Thừa Đình. Cố Thiển Thiển, hôm nay mà mày không lôi tiền ra thì tao sẽ giết mày!”

Cố Thiển Thiển bò dậy xoa đầu còn đau. Dù vừa ngất đi nhưng cô đã tiếp nhận hết những ký ức của nguyên chủ.

Nguyên chủ cũng gọi là Cố Thiển Thiển, năm nay hai mươi ba tuổi, là một trí thức xuống nông thôn và đã lấy cậu ba nhà họ Thịnh được năm năm. Cậu ba nhà họ Thịnh đã hy sinh từ hai năm trước. Gần đây, phía trên bảo người đưa năm nghìn đồng tiền trợ cấp an ủi cho Cố Thiển Thiển.

Việc này bị Thịnh Trạch Minh tức là con trai thứ hai nhà họ Thịnh và vợ anh ta biết. Họ thấy tiền thì sáng mắt tới đòi nguyên chủ cho bằng được. Cố Thiển Thiển không muốn đưa. Cô ta muốn giữ số tiền kia để về thành phố dùng.

Nguyên chủ chỉ nghĩ tới việc về thành phố, không thể ở lại đây thêm một ngày nào nữa. Trong lúc xô xát, nguyên chủ bị vợ chồng Thịnh Trạch Minh xô ngã, đập đầu và Cố Thiển Thiển tới.

Nghĩ đến đây, Cố Thiển Thiển không chịu được nữa. Tính cô nóng. Rõ ràng họ muốn giết người cướp của. Cô lao tới tát mỗi người một cái.

“Cố Thiển Thiển, mày điên rồi à mà dám tát tao? Tao liều mạng với mày.”

Vợ Thịnh Trạch Minh là Lý Hương Quyên, bị đánh thì lập tức nổi điên xông lên đánh lại Cố Thiển Thiển. Lúc này một đám người xem tụ tập trong sân nhà cô.

Cố Thiển Thiển cười mỉm. Tới đúng lúc lắm! Cô đang muốn vận động chút. Cô không phải là người yếu ớt như nguyên chủ. Trước kia cô đã tập quyền anh mười năm.

Vài phút sau, Lý Hương Quyên nằm trên đất đau quằn quại, mặt bị đánh đến mức khó nhận ra, thân thể cũng được tặng vài cú đấm. Còn Cố Thiển Thiển thì tóc chỉ hơi rối chứ không thấy bị thương chỗ nào.

“Có trời nào chịu được không, ai đứng ra cho công bằng đây, Cố Thiển Thiển, chờ đấy, tao chưa xong với mày.”

“Ôi trời ơi là trời! Có ai đứng ra đòi công bằng cho tôi không trời ơi? Cố Thiển Thiển, mày chờ đấy, tao sẽ không để yên cho mày!”

“Tiền là của tôi, tốt nhất là chị nên bỏ ý nghĩ đó. Không thì đánh chị chỉ là nhẹ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương