Thập Niên 70 Tích Trữ Vật Tư: Không Gian Mạnh Nhất Lại Thăng Cấp

Chương 24

Trước Sau

break

Nghĩ mang sang cho nhà họ Thịnh một ít, Cố Thiển Thiển bưng một cái chậu lớn đầy thịt viên qua đó.

Không ngờ vừa bước vào đã nghe tiếng cha Thịnh nổi giận: “Thịnh Trạch Minh, chỉ cần tao còn sống, mày đừng mơ cái cô họ Tưởng kia bước vào cửa nhà họ Thịnh.”

Lý Tú Mỹ thấy Cố Thiển Thiển đến thì kéo cô vào phòng mình nói chuyện: “Cậu hai đúng là chẳng ra gì! Ai nhìn vào cũng biết bà goá họ Tưởng đang lừa cậu ta, vậy mà cậu ta cứ nhất quyết đòi cưới.”

Nghe Lý Tú Mỹ kể, Cố Thiển Thiển biết ngay người phụ nữ họ Tưởng chẳng phải người hiền lành gì. Chưa vào cửa mà đã khiến Thịnh Trạch Minh và Thịnh Hữu Tài cãi nhau om sòm.

Cố Thiển Thiển không muốn nghe chuyện này, chỉ đưa chậu cho Lý Tú Mỹ: “Chị dâu, đây là thịt viên em làm mang sang cho mọi người ăn thử. Em đi trước, lát nữa em quay lại.”

Lúc này Lý Tú Mỹ mới nhìn rõ cô còn xách cả một chậu thịt viên. Thầm kêu: “Trời, Thiển Thiển thật quá hào phóng! Chừng này thịt tốn biết bao nhiêu!”

“Được, Thiển Thiển. À, chị còn chuyện muốn bàn với em. Chiêu Đệ nói con bé muốn theo em học chữ. Em thấy sao?”

“Được, bảo con bé rảnh thì sang, em sẽ dạy. Trẻ con trong nhà ai thích học chữ thì chiều thôi. Mỗi chiều ba giờ sang nhà em là được.”

Cố Thiển Thiển thấy thích học là chuyện tốt, dĩ nhiên là cô không từ chối.

“Thiển Thiển, tốt quá, chị sẽ về báo lại.”

“Vâng.”

Cố Thiển Thiển đặt chậu xuống rồi rời đi. Trước khi đi còn nghe thấy Thịnh Trạch Minh nói gì đó kiểu không cưới bà goá Tưởng thì không được.

Đúng là oan gia ngõ hẹp. Trên đường về, cô lại gặp đúng bà goá họ Tưởng.

Bà goá họ Tưởng năm nay ba mươi sáu tuổi, một mình nuôi con trai. Nghe đồn chị ta lừa hết trai độc thân trong thôn.

Nhưng tại sao lần này lại nhằm vào Thịnh Trạch Minh, Cố Thiển Thiển cũng không rõ.

Tưởng Thúy Hoa thấy Cố Thiển Thiển, nghĩ đến việc mình sắp được gả vào nhà họ Thịnh, chị ta liền mỉm cười chào: “Em dâu, sau này chúng ta là người một nhà. Nhớ giúp đỡ nhau nhé.”

Cố Thiển Thiển không để ý, cứ thế đi thẳng. Tưởng Thúy Hoa nhìn bóng lưng cô, khinh miệt hừ một tiếng.

Đợi đấy, chẳng bao lâu nữa mày sẽ không cười nổi đâu.

Hôm nay trời trong nắng ấm, rất hợp để lên núi. Cố Thiển Thiển cho ba đứa nhỏ sang nhà họ Thịnh chơi, còn mình thì đeo giỏ tre lên núi.

Trước Tết, cô dự định lên chợ đen tìm Khương Côn lần nữa.

Hôm nay cô đi lên ngọn núi mà Tiểu Thỏ từng nói có cất giấu đồ. Vừa vào rừng, cô đã thấy trên đất có khá nhiều măng mùa đông, liền ngồi xuống đào.

Ngoài măng mùa đông, xung quanh còn có mấy loại dược liệu như bạch truật, cát cánh, sài hồ, xuyên ô, đan sâm, mẫu đơn và bạch thược.

Bất kể nhận ra hay không nhận ra, cô đều thu hết vào không gian.

[Chủ nhân, có linh chi cách chị năm mét.]

[Chị biết rồi.]

Theo lời chỉ dẫn của Tiểu Thỏ, Cố Thiển Thiển thuận lợi tìm thấy tám cây linh chi lớn.

Linh chi có rất nhiều công dụng như dưỡng tâm an thần, điều khí hoạt huyết, bổ can kiện tỳ, chữa được nhiều bệnh, vô cùng quý giá.

Thu linh chi vào không gian xong, cô tiếp tục đi về phía trước thì Tiểu Thỏ lại lên tiếng: [Chủ nhân, phần thưởng của nhiệm vụ xuyên không thứ hai đã được gửi đến rồi. Chị có muốn trải nghiệm ngay không?]

Đúng là không gian mạnh nhất, lần nào cô cần thì nó đều xuất hiện kịp lúc.

[Được, vậy trải nghiệm thử xem.]

[Vâng, chủ nhân.]

Năm phút sau, Cố Thiển Thiển cảm thấy cơ thể mình có chút thay đổi, có thể rõ ràng cảm nhận được tình trạng cây cối và động vật trên núi.

[Chủ nhân, vì chị đã hoàn thành hai nhiệm vụ nên không gian đã nâng cấp nhẹ, kích hoạt hai siêu năng lực hệ Mộc và hệ Tinh Thần.]

[Bây giờ chị có thể điều khiển thực vật hoặc nguyên tố Mộc trong không khí để tấn công, phòng thủ, hỗ trợ và cảm nhận sự sống chết của thực vật.]

[Hệ Tinh Thần cũng có thể tấn công, phòng thủ, hỗ trợ, ngoài ra còn giúp thị lực và thính lực của chị mạnh hơn rất nhiều, có thể có siêu năng lực đặc biệt như nhìn xuyên thấu và điều khiển người hoặc thú.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương