Cố Thiển Thiển đứng đợi ở cửa hang. Một lúc sau, Từ Gia Nhiên khiêng mấy cái rương lớn ra.
Thấy anh ta khiêng xong, Cố Thiển Thiển bước ra. Từ Gia Nhiên cảm giác sau lưng có người, liền quay phắt lại.
“Mấy người là ai? Sao lại đi theo tôi?”
“Có gì trong cái rương này?”
Từ Gia Nhiên thấy đối phương không có ý tốt, lập tức tìm cách chắn mấy cái rương.
“Không có gì cả. Rốt cuộc cô là ai?”
“Giờ anh không có tư cách hỏi. Tôi hỏi chuyện của Chu Sở Vũ, anh biết bao nhiêu?”
“Tôi không biết.”
Từ Gia Nhiên đã tính kỹ: “Chỉ cần mình không nói thì không ai làm gì được mình.”
Nhưng dương như Cố Thiển Thiển sớm biết anh ta sẽ cứng miệng, nên đã chuẩn bị sẵn một cây dùi cui điện từ trong không gian.
Không chút do dự, cô chích thẳng vào người Từ Gia Nhiên. Bị điện giật hai ba lần, anh ta không chịu nổi nữa.
“Tôi nói, tôi nói.”
“Trước kia tôi thấy Chu Sở Vũ trông cũng được, từng theo đuổi cô ta. Sau đó có một ngày cô ta bắt đầu xa cách tôi. Tôi đã từng theo dõi cô ta một lần thì phát hiện cô ta rất thân với anh Trình ở chợ đen thị trấn. Tôi cũng nhờ cô ta giới thiệu mà quen được anh Trình. Chỗ hang núi này tôi từng theo anh ta đến rồi. Anh ta nói bên trong giấu đồ, dặn tôi đừng nói với ai, đến lúc đó sẽ chia tôi một nửa.”
“Tối hôm qua Chu Sở Vũ hẹn tôi đến chân núi, nói muốn cùng tôi về huyện. Tôi từ chối rồi đi về, những chuyện sau đó tôi không biết nữa. Tôi đoán chuyện của Chu Sở Vũ có liên quan đến anh Trình, nên tối nay tôi đến tìm anh ta. Mục đích của tôi là lấy đồ.”
Lúc Từ Gia Nhiên nói những lời này, Tiểu Thỏ trong biệt thự không gian đã bật máy đo nói dối, biết anh ta nói thật.
[Chủ nhân, xem ra mấu chốt vẫn nằm ở anh Trình của chợ đen. Rất có thể gã này chính là hung thủ.]
[Đừng vội, mai chị đi chợ đen thăm dò.]
Nói xong, Cố Thiển Thiển tăng điện làm Từ Gia Nhiên ngất đi.
Sau đó cô phá khoá, mở mấy cái rương gỗ. Tổng cộng có năm rương lớn.
Rương thứ nhất chứa đầy thỏi vàng, năm tầng, mỗi tầng hai mươi thỏi.
Rương thứ hai là ngọc. Rương thứ ba là kim cương. Rương thứ tư là châu báu, đồ mỹ nghệ bằng ngọc. Rương thứ năm là tranh chữ của danh nhân.
Năm cái rương này rất vô giá ở đời sau. Cố Thiển Thiển thu hết vào không gian cả rương lẫn đồ.
Còn Từ Gia Nhiên, cô kéo anh ta vào trong hang, bảo Tiểu Thỏ cho uống loại thuốc khiến anh ta tạm thời mất trí nhớ. Chuyện tối nay anh ta sẽ không nhớ gì.
[Chủ nhân, em cảm ứng được trên ngọn núi bên cạnh cũng có đồ.]
[Hôm nay muộn rồi, để ngày mai xem.]
[Vâng.]
Xóa dấu chân xong, Cố Thiển Thiển xuống núi, tiện tay bắt mấy con gà rừng, thỏ rừng bỏ vào không gian.
Tới cổng nhà, cô thấy có một bóng người lén lút ngoài sân, tám phần là tới vì năm nghìn đồng.
Đã dám tới cửa, cô để anh ta một đi không trở lại. Cô dặn Tiểu Thỏ giữ chân anh ta, còn mình thì sang nhà đại đội trưởng.
Đại đội trưởng đang ngủ thì nghe tiếng gõ cửa, đành mặc áo dậy mở cửa. Thấy Cố Thiển Thiển, ông ấy hỏi: “Vợ thằng ba, khuya thế này không ngủ ở nhà, có chuyện gì sao?”
“Đại đội trưởng, nửa đêm cháu ra ngoài đi vệ sinh, ai ngờ lúc quay lại thì phát hiện nhà cháu có đàn ông lạ. Ba đứa nhỏ còn đang ngủ trong nhà, cháu là phụ nữ, chỉ còn cách tới tìm chú.”
Đại đội trưởng nghe vậy liền tỉnh ngủ, mặt nghiêm lại. Ai cũng biết cô một mình nuôi ba đứa trẻ, mẹ goá con côi, ông ấy không giúp thì không ai giúp.