Thập Niên 70: Quân Tẩu Trọng Sinh Giành Lại Chồng Con Từ Tay Ác Linh

Chương 21

Trước Sau

break
Cô thầm hy vọng lời khuyên bảo của bà nội sẽ khiến Nhị Bảo chịu nghe theo.

Bà Hạ gật đầu, bảo cô cứ yên tâm mà đi lo công chuyện.

Thực chất, mục đích chuyến đi tới công xã lần này của Diêu Mạn còn là để tìm mua thuốc trị chứng sưng phù chân cho mẹ chồng.

Căn bệnh sưng phù chân của bà Hạ vốn là di chứng từ những năm tháng đói kém triền miên.

Thuở mới về làm dâu, Diêu Mạn đã từng ra tay chữa trị và tình hình khi ấy đã tiến triển rất tốt. 

Thế nhưng, trong suốt năm năm linh hồn thật của cô bị chiếm xác, bà Hạ phải lao tâm khổ tứ quá nhiều mà đôi chân lại không được chăm sóc y tế kịp thời, dẫn đến bệnh tình ngày một trầm trọng hơn.

Nay Diêu Mạn đã trở về, cô hạ quyết tâm phải chữa dứt điểm đôi chân cho mẹ chồng. 

Trong đầu cô đã phác thảo sẵn một liệu trình điều trị bài bản, kết hợp nhuần nhuyễn giữa châm cứu và các vị thuốc Đông y cổ truyền.

Diêu Mạn quẩy giỏ bước ra khỏi nhà. Ngay khi vừa rời khỏi chỗ bác sĩ chân đất, bóng dáng cô đã lọt vào tầm mắt của Tôn Nguyệt Nguyệt, cô ta nhận ra Diêu Mạn dường như đang có ý định lên công xã.

Cô ta tức tối nghiến răng trần trật, quay sang gằn giọng với chồng mình là Triệu Thiết Trụ: “Anh phải đi trả thù cho tôi ngay!”

Mối hận này nếu không được giải tỏa, e rằng đêm nay cô ta sẽ chẳng thể nào chợp mắt nổi.

Triệu Thiết Trụ lúc này chỉ khao khát vợ mình có thể giữ yên lặng được lấy một giây lát.

Tôn Nguyệt Nguyệt lồng lộn lên: “Anh rốt cuộc có còn là đàn ông không hả? Vợ mình bị con khốn Diêu Mạn đánh đến nông nỗi này mà anh không thấy xót xa chút nào sao? Sao cái số tôi lại khổ, lấy phải hạng người như anh cơ chứ?”

Mặc kệ vết thương trên mặt vẫn còn đau nhức, Tôn Nguyệt Nguyệt ngồi bệt xuống đất, bắt đầu gào khóc thảm thiết.

Vốn dĩ là một thanh niên trí thức từ thành thị về, nhưng có lẽ do bám rễ ở chốn thôn quê quá lâu, cô ta đã nhiễm sạch thói hư tật xấu của những mụ đàn bà đanh đá, thích gây chuyện. 

Cứ mỗi khi không vừa lòng đẹp ý, cô ta lại giở chiêu ngồi bệt xuống đất ăn vạ, bởi co ta biết thừa chồng mình luôn đầu hàng trước cái trò này.

Triệu Thiết Trụ vốn là kẻ trọng sĩ diện, thấy vợ làm loạn liền vội vàng xuống nước dỗ dành: “Thôi mà, đừng khóc nữa, mau đứng dậy đi, người ngoài trông thấy thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Nếu anh không đi đánh cho con mụ đó một trận để hả giận cho tôi, thì tôi thà chết quách đi cho xong!”

Cơn thịnh nộ trong lòng Tôn Nguyệt Nguyệt dâng lên ngùn ngụt, từ bé đến giờ cô ta chưa từng phải chịu nhục hình như thế. 

Sau trận náo loạn do Diêu Mạn gây ra, danh dự của cô ta ở đội sản xuất coi như đã tan thành mây khói. Thậm chí ban nãy, ngay cả vợ lão bác sĩ chân đất cũng dám trưng ra vẻ mặt khinh khỉnh với cô ta. 

Lũ dân quê thấp kém này là cái thá gì mà dám có thái độ đó với một người như cô ta chứ?

Chẳng qua năm ngoái ả lỡ vận không thi đỗ đại học, chứ một khi đã đỗ đạt, hạng người như bọn họ làm sao xứng để cô ta để mắt tới.

Triệu Thiết Trụ vì không muốn tiếp tục mất mặt giữa thanh thiên bạch nhật nên đành quay lưng bước đi.

Tôn Nguyệt Nguyệt lập tức bật dậy như lò xo, đuổi theo gặng hỏi với vẻ hằn học: “Tôi hỏi lại lần cuối, anh có đi hay là không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc