Thập Niên 70: Quân Tẩu Trọng Sinh Giành Lại Chồng Con Từ Tay Ác Linh

Chương 15

Trước Sau

break

Cô lấy từ trong tủ ra ba chiếc bát sứ thô, múc vài thìa mạch nha cho vào từng bát, sau đó chỉ cần đổ nước nóng từ bình giữ nhiệt vào và khuấy đều. 

Nhưng giữa lúc ấy, cô lặng lẽ nhỏ thêm vài giọt nước từ linh tuyền trong không gian vào bát... 

Vì sao cô lại sở hữu dòng suối kỳ diệu này?

Chuyện bắt đầu từ khi cô còn là một linh hồn vất vưởng, do lưu lạc chốn nhân gian quá lâu nên nguyên thần ngày một suy kiệt. Chính vào thời khắc ấy, cô đã gặp được một thực thể mang tên Hệ Thống Công Đức.

Hệ thống đã rà soát thông tin và nhận diện cô là sinh viên tốt nghiệp trường y của thời đại này. 

Lẽ ra Diêu Mạn đã phải lìa đời vì ca sinh khó, nhưng chính niềm quyến luyến khôn nguôi dành cho các con đã giữ chân cô lại. 

Tấm chân tình ấy đã lay động đến cả trời xanh, mở ra cho cô một con đường sống mới.

Thực thể ấy hỏi liệu cô có nguyện ý thông qua nền tảng của nó để hành y cứu người, tích lũy công đức nhằm củng cố sức mạnh linh hồn hay không? 

Chẳng một chút đắn đo, cô gật đầu đồng ý ngay lập tức. Kể từ đó, cô bắt đầu tiếp nhận các ca bệnh qua hệ thống, từng bước một gom góp thiện quả.

Sự kỳ diệu của hệ thống này nằm ở chỗ nó cho phép cô tiếp xúc với bệnh nhân ở khắp mọi không gian, thời gian và quốc gia, thậm chí còn cung cấp cả một phòng phẫu thuật vô trùng hiện đại. 

Càng tích lũy được nhiều công đức, cô lại càng nhận được thêm những phần thưởng vô giá.

Từ những bộ y thư cổ quý hiếm, sách hướng dẫn của các bậc danh y lỗi lạc, cho đến những thước phim ghi lại các ca phẫu thuật kinh điển của những bậc thầy trong ngành.

Cô miệt mài học tập quên ăn quên ngủ để khỏa lấp những tháng ngày đau khổ, nhờ vậy mà trình độ y thuật ngày càng thâm sâu, công đức tích tụ được cũng nhiều vô kể. 

Khi công đức đã viên mãn, hệ thống trao tặng cô một không gian linh tuyền rồi tan biến, cũng là lúc cô giành lại được quyền làm chủ cơ thể của chính mình. 

Chính nguồn sức mạnh tiềm tàng ấy đã giúp cô dễ dàng áp đảo, khiến Tôn Nguyệt Nguyệt không còn sức chống trả.

Tiểu Bảo lén lút ló đầu vào bếp, đôi mắt láo liên dò xét xung quanh. Cậu bé đang âm thầm quan sát xem liệu mụ mẹ kế độc ác kia có đang bày mưu tính kế gì hay không. 

Diêu Mạn bưng ba bát sữa mạch nha ra ngoài, ân cần đưa cho bà Hạ một bát. Bà Hạ xua tay: "Mẹ không uống đâu, con cứ để mà dùng."

"Mẹ à, mẹ nhất định phải uống." Diêu Mạn kiên quyết.

Chứng đau chân kinh niên của mẹ chồng vẫn chưa thuyên giảm, Diêu Mạn thầm tính toán việc sử dụng nước linh tuyền để cải thiện tình hình. 

Cô dự định từ nay về sau sẽ âm thầm thêm một chút nước từ linh tuyền vào thức ăn hàng ngày. 

Loại nước này không chỉ vô hại mà còn giúp tăng cường thể chất, cực kỳ có lợi cho sự phát triển của những đứa trẻ trong nhà.

Thấy con dâu khăng khăng, bà Hạ đành nhận lấy bát sữa. 

Tiểu Bảo chẳng thể chờ thêm, lập tức bưng bát uống lấy uống để. 

Diêu Mạn không kìm lòng được, định đưa tay xoa đầu con, nhưng Tiểu Bảo theo phản xạ tự nhiên lại giơ tay lên đỡ vì tưởng cô định giáng đòn xuống. 

Diêu Mạn xót xa, lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác.

Mọi cảm xúc ấy đều không lọt qua được đôi mắt tinh tường của bà Hạ.

 Diêu Mạn dặn dò Tiểu Bảo: "Uống xong thì mang bát này vào cho anh con nhé."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc