Thật lòng sao?
Bạch Kiều Kiều nhếch môi cười khẩy đầy mỉa mai.
Chỉ mới nửa tháng trước, cô vô tình bắt gặp Vu Văn Lễ và Lưu Dĩnh lén lút hẹn hò ở bãi đá ngầm bên bờ biển, sau đó hai người đã cãi nhau một trận nảy lửa.
Trong lúc xô xát, Vu Văn Lễ vô tình đẩy cô xuống biển, hắn không những không cứu cô mà còn sợ hãi bỏ chạy. Vậy mà bây giờ hắn còn mặt dày nói rằng hắn thật lòng với cô sao?
"Tôi đã chẳng buồn so đo chuyện cũ với anh rồi, anh còn dám tự vác xác đến gây sự? Biết điều thì mau biến khuất mắt tôi đi, tôi không rảnh đâu mà đôi co với anh."
Bạch Kiều Kiều lúc này chỉ một lòng một dạ muốn nhanh chóng đi mua hải sản về nấu cơm cho Thẩm Hành, làm gì còn tâm trí đâu mà quan tâm tới Vu Văn Lễ.
"Kiều Kiều, anh biết em đang giận anh, nhưng em bình tĩnh nghe anh nói được không?" Vu Văn Lễ nhập vai một kẻ si tình đau khổ, bày ra bộ dạng như muốn móc tim móc gan ra:
"Anh biết em chẳng yêu thương gì cái tên Thẩm Hành đó, một kẻ như hắn sao có thể xứng đôi vừa lứa với tiểu thư khuê các như em. Chỉ cần em gật đầu đồng ý, dù chúng ta không thể danh chính ngôn thuận thành vợ chồng, thì anh cũng... cũng..."
Vu Văn Lễ ấp úng muốn nói rồi lại thôi, nhưng cái ý đồ bẩn thỉu muốn nối lại tình xưa, muốn cô lén lút qua lại với hắn đã rõ mười mươi.
Bạch Kiều Kiều giờ đã là vợ người ta, cho dù có lén lút vụng trộm với hắn thì hắn cũng chẳng cần phải chịu bất cứ trách nhiệm nào.
Bạch Kiều Kiều giận đến bật cười, sống hai kiếp người, đây là lần đầu tiên cô thấy có kẻ muốn giở trò lưu manh, muốn chiếm tiện nghi của người khác mà còn ra vẻ đạo mạo như vậy!
"Anh có biết hai chữ liêm sỉ viết như thế nào không hả... A!"
Lời mắng chửi của Bạch Kiều Kiều còn chưa kịp dứt, phía sau lưng cô đột nhiên có một bóng đen to lớn lao vút tới như một cơn lốc, khiến cô giật mình kinh hãi.
Người kia không nói một lời, vung một quyền đầy uy lực đấm thẳng vào hàm dưới của Vu Văn Lễ. Cú đấm mạnh đến mức Vu Văn Lễ lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong miệng, phun ra một chiếc răng gãy lẫn trong máu tươi.
Bạch Kiều Kiều sững sờ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi của Thẩm Hành vừa đột ngột xuất hiện chắn trước mặt cô.
"Hành ca..."
Thẩm Hành khi còn trẻ kiêu ngạo, ngang tàng và nóng nảy như lửa, trên người anh không tìm thấy một chút ôn hòa điềm đạm nào.
Bạch Kiều Kiều ở kiếp trước vốn đã quen thuộc với hình ảnh một Thẩm Hành tuổi trung niên trầm ổn, khi đó anh đã bị dòng đời và thương trường mài giũa thành một doanh nhân thâm trầm, kín kẽ.
Bây giờ bất chợt nhìn thấy một Thẩm Hành ngông cuồng bất kham, đầy dã tính như vậy, Bạch Kiều Kiều không khỏi có hơi thất thần.
Gương mặt Thẩm Hành đen sầm lại như đáy nồi, anh chẳng buồn đáp lời Bạch Kiều Kiều.
Thẩm Hành đang giận sao?
Đương nhiên là giận rồi.
Anh biết rõ Bạch Kiều Kiều và Vu Văn Lễ đều là người thành phố, có chung tiếng nói, thậm chí rất có thể Bạch Kiều Kiều vẫn còn chưa dứt tình với cái tên mặt trắng này.
Tận mắt chứng kiến hai người bọn họ đứng nói chuyện dây dưa trên bờ ruộng, cơn ghen trong lòng Thẩm Hành bùng lên dữ dội, anh tức đến phát điên.
Nhưng anh có cách nào khác sao?
Hoàn toàn không có.
Anh nắm chặt nắm đấm đến mức gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, cố gắng hít sâu để đè nén cơn thịnh nộ đang gào thét trong lòng, anh sợ mình không kiểm soát được mà lỡ lời nặng nhẹ với Bạch Kiều Kiều, nên chỉ có thể mím chặt môi chịu đựng.
"Hành ca!"
Vừa thấy Thẩm Hành xuất hiện, Bạch Kiều Kiều như được tiếp thêm sức mạnh, cô chẳng mảy may nhận ra anh đang hờn dỗi ghen tuông, cứ thế tự nhiên dựa hẳn vào vai anh, nhỏ giọng nức nở tủi thân.
Bờ vai cứng rắn của Thẩm Hành đột nhiên cảm nhận được sự mềm mại ấm áp, cả người anh lập tức cứng đờ, cơn giận trong lòng thoáng cái đã tan biến, giọng điệu cũng trở nên mất tự nhiên:
"Khóc cái gì, anh có đánh em đâu."
Chẳng lẽ cô đang đau lòng cho cái tên thanh niên trí thức mặt hoa da phấn vừa bị anh đấm gãy răng kia sao?
Nghĩ đến đây, Thẩm Hành lại cảm thấy một đấm vừa rồi dường như vẫn còn quá nhẹ tay.