Bạch Kiều Kiều không kịp phản ứng, trong lòng chỉ muốn được ở bên cạnh Thẩm Hành nên vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Hành ca, em không mệt mà."
Thẩm Hành nhướng mày, cảm thấy như Bạch Kiều Kiều đang cố tình khiêu khích sự kiên nhẫn của anh.
Nhưng khi nhớ lại sự ngoan ngoãn và nghe lời của cô đêm qua, trái tim sắt đá của anh lại mềm nhũn ra, không khỏi có thêm chút kiên nhẫn: "Chân em mềm nhũn hết cả rồi kìa, đã bảo em ở nhà nghỉ ngơi thì cứ nghỉ, đừng có bướng bỉnh."
Lúc này Bạch Kiều Kiều mới hiểu ra anh đang ám chỉ điều gì, lập tức đỏ bừng mặt vội vàng buông tay ra, ánh mắt cũng né tránh sang hướng khác.
Ký ức đêm qua cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng, nhớ đến việc mình chủ động như vậy, Bạch Kiều Kiều chỉ hận không thể tìm được cái lỗ để chui xuống.
Thấy vậy, trong lòng Thẩm Hành vui vẻ khôn tả.
Anh cứ tưởng rằng vị thiên kim tiểu thư đến từ thành phố sẽ đanh đá và tinh quái lắm, ai ngờ cô lại chỉ là một con mèo con yếu ớt, ngay cả việc giương nanh múa vuốt dọa người cũng không biết.
Tâm trạng Thẩm Hành tốt lên không ít:
"Được rồi, ngày công của em anh sẽ làm giúp, sau này em không cần sợ phải xuống đồng làm việc mệt nhọc nữa, anh thừa sức nuôi được em."
Bọn họ bây giờ là vợ chồng danh chính ngôn thuận, chồng giúp vợ mình làm việc là chuyện rất bình thường, huống chi Bạch Kiều Kiều còn là cô dâu mới về nhà ngày đầu tiên, xin nghỉ cũng sẽ không ai nói ra nói vào.
Thật ra trong thâm tâm, Bạch Kiều Kiều muốn thay đổi cái tiếng "ăn không ngồi rồi" của mình ở thôn Thập Lý, nhưng chuyện này không thể giải quyết trong ngày một ngày hai được.
Hơn nữa đúng như anh nói, cô bị anh giày vò cả đêm nên khi xuống giường cũng rất mệt, cuối cùng cô không kiên trì đòi đi nữa.
Thấy Bạch Kiều Kiều đã ổn, Thẩm Hành vội vàng đi làm việc.
Anh vừa bước chân ra khỏi cửa được nửa bước, chợt nghe Bạch Kiều Kiều ở phía sau gọi với theo: "Hành ca, sau này em nhất định sẽ đối xử thật tốt với anh!"
Câu nói ấy khiến toàn thân Thẩm Hành bắt đầu tê dại, cả người lảo đảo một cái, bước chân không vững thiếu chút nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.
Anh không chắc mình có nghe nhầm hay không, nhưng cũng chẳng có đủ can đảm quay đầu lại để xác nhận với Bạch Kiều Kiều.
Bạch Kiều Kiều nằm lười trên giường đến tận 10 giờ hơn mới uể oải duỗi tay duỗi chân rời giường.
Củ khoai lang anh để lại đã hơi nguội, tuy rằng hương vị ngọt ngào nhưng ăn vào hơi nghẹn, Bạch Kiều Kiều phải vừa ăn vừa uống nước mới nuốt trôi.
Chỉ là cô sẽ không oán trách điều kiện sinh hoạt không tốt, hiện tại đối với Bạch Kiều Kiều mà nói, chỉ cần có anh ở đây thì dù thế nào cũng là hạnh phúc.
Bạch Kiều Kiều bước ra khỏi phòng, đưa mắt đánh giá căn nhà nhỏ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này.
Khoảng sân vắng lặng, trống trải đến mức hiu quạnh. Nơi góc tường chỉ có một đống củi được che đậy sơ sài bằng tấm bạt nhựa, giữa sân là hai luống củ cải do chính tay Thẩm Hành vun trồng, ngoài ra chẳng còn vật gì đáng giá.
Thế nhưng chính nơi đơn sơ này lại là chốn an lạc duy nhất của cô ở kiếp trước.
Bạch Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn trời, kìm nén không để giọt nước mắt nào rơi xuống nữa. Đã được sống lại một lần, kiếp này đến lượt cô sẽ dang tay bảo vệ anh.
Thấy trời đã muộn, Bạch Kiều Kiều vào bếp định nấu bữa trưa, nhưng bên trong còn "sạch" và trống trải hơn cả ngoài sân.
Thôn Thập Lý không trồng lúa nước, giá gạo đắt đỏ đến mức kinh người.
Thẩm Hành lại không giỏi nấu nướng, không biết làm món gì bằng bột mì nên trong nhà không có bột, đến cái vại đựng bột cũng không có.
Tài sản lương thực chỉ có một đống khoai lang và một vò củ cải muối.
Đang mùa làm đồng vất vả, Bạch Kiều Kiều muốn bồi bổ cho Thẩm Hành, nhưng không bột khó gột nên hồ. Cô nhìn hai luống củ cải xanh mướt ngoài sân, trong đầu chợt nghĩ ra một ý.
Thôn Thập Lý gần biển, có thể thiếu thốn thứ khác nhưng hải sản lại rất phong phú.
Ở bến tàu có điểm bán cá tôm của nhà nước, ngư dân ra khơi từ sáng sớm, thuyền nhỏ thường về sớm hơn thuyền lớn, tính ra thì lát nữa là đến giờ cập bến.
Nghĩ là làm, Bạch Kiều Kiều dắt xe đạp ra đạp thẳng đến bến tàu, định mua ít tôm tươi về hầm với củ cải.