Tiếng loa phát thanh công suất lớn của thôn vang lên ầm ĩ đánh thức Bạch Kiều Kiều, vừa mở mắt ra, cô đã thấy Thẩm Hành đang mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Thấy Bạch Kiều Kiều đã thức giấc, Thẩm Hành cúi xuống dịu dàng bảo: "Anh đi làm công điểm đây, em ở nhà nghỉ ngơi đừng làm việc nặng nhọc, cần gì cứ đợi anh về làm cho."
Bạch Kiều Kiều còn mơ màng, đôi mắt lờ đờ nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Hành liền giơ tay làm nũng: "Hành ca, ôm một cái."
Bạch Kiều Kiều chưa hoàn toàn tỉnh táo, lại thêm kỳ kinh nguyệt khiến cơ thể khó chịu, vì thế giọng nói mang theo chút nũng nịu, rầm rì trong cổ họng.
Thẩm Hành: "..." Đúng là yêu tinh nhỏ!
Trái tim anh như muốn tan chảy ra.
Thẩm Hành tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm trọn Bạch Kiều Kiều vào lồng ngực vững chãi. Vợ yêu của anh vừa mới rời giường, thân thể mềm mại ấm áp dán sát vào người anh, giọng nói khàn khàn lười biếng: "Anh phải đi làm rồi sao? Em cũng muốn đi."
Cô ngáp dài một tiếng rồi vươn vai ngay trong vòng tay của Thẩm Hành, lúc này đầu óc mới tỉnh táo hơn một chút.
Kiếp trước Bạch Kiều Kiều quanh năm ốm yếu nằm trên giường, chưa từng có được giấc ngủ ngon giấc như vậy.
"Không cần em phải đi làm đâu." Thẩm Hành cúi xuống nhìn gương mặt ngái ngủ của Bạch Kiều Kiều, giọng nói trầm ấm.
Cái tên Kiều Kiều quả thực rất hợp với cô, một cô gái yêu kiều, mềm mại như vậy ai nỡ để cô ra đồng dãi nắng dầm mưa.
"Không được, người ta sẽ dị nghị em mất." Bạch Kiều Kiều lách mình ra khỏi vòng tay ấm áp của Thẩm Hành, cúi xuống xỏ giày chuẩn bị xuống giường.
"Ai dám nói xấu em?" Thẩm Hành lập tức trừng mắt, ánh mắt sắc bén như hổ dữ.
Đàn ông sức dài vai rộng giúp vợ mình làm việc, đó chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
Huống chi Thẩm Hành nổi tiếng hung dữ, mọi người dù có chửi mắng anh sau lưng thế nào, nhưng khi đứng trước mặt anh chẳng phải đều im thin thít như chim cút sao?
Bạch Kiều Kiều bĩu môi nói: "Trong lòng em không thoải mái, được chưa? Em có thể làm việc đồng áng mà, em không yếu đuối như vậy đâu."
Nói xong, Bạch Kiều Kiều co tay lại gồng lên, cố gắng tỏ ra mình rất mạnh mẽ.
Thẩm Hành nhìn dáng vẻ buồn cười của cô thì bật cười: "Được rồi, vậy mau đi rửa mặt ăn sáng đi."
Đây là ngày đầu tiên Bạch Kiều Kiều đi làm sau khi gả cho Thẩm Hành. Thôn dân đang chen chúc nhau ở kho để nhận công cụ lao động, thấy hai vợ chồng họ cùng đến liền xì xào bàn tán.
Nhưng ngay khi ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Hành lướt qua, tất cả mọi người đều im bặt, không dám hé răng nửa lời.
"Lát nữa ra đồng em cứ tùy tiện vung cuốc vài cái cho có lệ là được, anh làm xong việc của anh sẽ qua tìm em."
Sức lao động của Thẩm Hành mạnh hơn Bạch Kiều Kiều rất nhiều, cho nên anh cực kỳ lo lắng khi để cô phải tự mình làm việc nặng nhọc.
"Em biết rồi mà." Bạch Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Hành vẫn không yên lòng, liên tục dặn dò: "Anh nghe nói con gái đến ngày này thường rất mệt mỏi, sức khỏe suy yếu, em tuyệt đối không được làm việc quá sức, nghe rõ chưa?"
"Biết rồi mà, biết rồi." Bạch Kiều Kiều gật đầu liên tục cho xong chuyện.
Thẩm Hành nhìn thái độ trả lời hời hợt của Bạch Kiều Kiều, cuối cùng đành phải dùng giọng điệu uy hiếp: "Dám làm đến kiệt sức, xem anh về nhà xử lý em thế nào!"
"Biết rồi!" Bạch Kiều Kiều bĩu môi gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: "Hống hách cái gì chứ, có bản lĩnh thì xử lý em thật đi xem!"
Thẩm Hành phát hiện cô vợ nhỏ nhà mình nói ngọt không nghe mà cứng rắn cũng chẳng xong, môi anh mím chặt đầy bất lực.
Thẩm Hành được phân công đi đào khoai tây, còn Bạch Kiều Kiều thì phải theo tổ sản xuất của mình đến ruộng đậu nành nhổ cỏ. Thẩm Hành lo lắng nhìn theo bóng lưng Bạch Kiều Kiều khuất dần, đột nhiên anh chạm mặt Bạch Thế Hải.
Thẩm Hành không hiểu vì sao bản thân lại có chút căng thẳng, anh hắng giọng gọi một tiếng: "Anh cả."
Bạch Thế Hải nhìn anh một cái, khuôn mặt không để lộ cảm xúc gì rõ rệt, chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng rồi đi lướt qua.
Thẩm Hành không hiểu sao lòng bàn tay lại đổ mồ hôi, anh vội vàng lau mạnh vào quần cho khô.
Anh vốn cho rằng mình chẳng thèm để ý đến ánh mắt của người khác, sống chết mặc bay, nhưng bây giờ anh mới nhận ra, sâu thẳm trong lòng anh thật sự rất mong người nhà của Bạch Kiều Kiều sẽ chấp nhận và yêu quý mình.
Thẩm Hành sờ sờ xấp tiền lẻ trong túi quần, trong lòng ấm áp như được ngâm mình trong suối nước nóng.
...
Tổ làm việc của Bạch Kiều Kiều chẳng khác nào một trạm thu nhận những người già yếu bệnh tật trong thôn.
Chỉ có tổ trưởng Trần Hồng hơn bốn mươi tuổi được coi là đang ở độ tuổi tráng niên, những thành viên còn lại bao gồm hai bà lão đã ngoài sáu mươi, một nông phụ vừa mới sinh con tên Hoàng Mỹ Quyên, người cuối cùng chính là Lưu Dĩnh.