Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 21: Nhân chứng vật chứng rành rành

Trước Sau

break

"Mẹ nó, đến cái nốt ruồi ở chỗ kín cũng bị người ta miêu tả rành rọt, cậu còn chối cãi cái nỗi gì nữa?"

"Trời ạ, cái thứ bé tí tẹo như thế mà cũng vạch ra khoe được, đúng là không biết xấu hổ!"

Thôn Thập Lý vốn nổi tiếng với những gã đàn ông khỏe mạnh ăn nói thô lỗ, lời nói của họ vừa thốt ra đã khiến mấy cô gái trẻ da mặt mỏng đỏ bừng mặt, xấu hổ bỏ chạy khỏi đám đông.

Thế nhưng số người hiếu kỳ nán lại hóng chuyện lại càng lúc càng đông. Lần này Vu Văn Lễ xem như mất hết mặt mũi, danh dự tan thành mây khói trước toàn thể dân làng.

Chẳng ai cho rằng hành động bàn tán này là không đúng, dù sao đối phó với kẻ giở trò đồi bại với phụ nữ thì phải dùng biện pháp mạnh tay hơn mới trị được hắn.

Nếu chuyện xảy ra từ những năm trước, loại người này còn phải đeo bảng diễu phố cho cả thiên hạ phỉ nhổ!

Bạch Kiều Kiều bị Bạch Thế Tình kéo tay lôi xềnh xệch ra khỏi đám đông ồn ào: "Em đừng có dính dáng đến cái đống rác rưởi này. Trước đây anh cả đã dặn dò là Vu Văn Lễ không phải người tốt lành gì, bây giờ em đã thấy rõ chưa?"

"Trước đây là em không đúng, em không nên cãi lời anh cả."

Bạch Thế Tình không ngờ Bạch Kiều Kiều lại ngoan ngoãn nhận lỗi nhanh như vậy, cô thoáng ngẩn người, sau đó trong lòng dâng lên cảm giác xót xa:

"Em đó, nếu mà sớm hiểu chuyện thì đâu đến mức này..."

Nhắc đến chuyện Bạch Kiều Kiều phải gả cho Thẩm Hành, trong nhà họ Bạch đều cảm thấy tên đầu gấu chân lấm tay bùn đó không xứng với cô.

"Chị hai, Hành ca đối xử với em rất tốt."

"Mới có một ngày thì nhìn ra được cái gì chứ?" Bạch Thế Tình lắc đầu, vẻ mặt như hận không thể dạy dỗ em gái nên người, nhưng cũng không muốn nói thêm lời cay nghiệt.

"Chị đi làm việc tiếp đây, em cũng mau về đi, chỗ này chẳng có gì hay ho đâu, đừng đứng đây hóng hớt nữa."

"Em biết rồi, chị hai."

Bạch Kiều Kiều dõi mắt nhìn theo bóng lưng Bạch Thế Tình khuất dần, nhưng cô đời nào chịu rời đi khi chưa biết kết cục cuối cùng.

Cô lùi lại đứng dưới gốc cây đa lớn, dỏng tai lên nghe ngóng tình hình bên trong.

"Con đàn bà đó chắc chắn đã nhìn trộm tôi! Chúng ta đều ở chung trong viện thanh niên trí thức, ai mà biết được có phải cô ta rình mò lúc tôi tắm rửa rồi thấy cái nốt ruồi đó không! Đồ đàn bà không biết xấu hổ!"

Vu Văn Lễ vừa vội vàng kéo quần lên vừa gào thét, đã mất mặt đến mức này thì hắn cũng chẳng cần giữ gìn gì nữa, cứ thế mà ăn vạ.

"Nhìn trộm anh? Được thôi, anh có dám để mọi người vào lục soát phòng anh không? Để xem trong đó có giấu cái áo lót nào của tôi không hả?"

Lưu Dĩnh cũng chẳng vừa, mỗi câu cô ta nói ra lại khiến không khí náo nhiệt thêm vài phần.

Viện thanh niên trí thức phân chia khu nam nữ rõ ràng, nghiêm cấm bén mảng sang phòng nhau, cửa thông giữa hai viện lúc nào cũng khóa chặt. Áo của Lưu Dĩnh không có chân, làm sao tự chạy sang phòng hắn được?

"Đại đội trưởng, có lục soát thật không?" Trong đám đông lập tức có người nhao nhao hỏi.

"Sao lại không? Chuyện lớn như vậy, đại đội trưởng nhất định phải làm cho ra nhẽ!"

Đại đội trưởng và trưởng thôn trao nhau một ánh nhìn, giữ im lặng, xem như ngầm cho phép mọi người tiến hành.

Hễ có chuyện thú vị là người người tranh nhau xung phong, chưa đầy mười phút sau đã thấy một người chạy đến, tay giơ cao chiếc áo ba lỗ in hoa sặc sỡ của phụ nữ.

"Chậc chậc..."

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên râm ran như ong vỡ tổ. Nhìn chiếc áo lót kiểu nữ được đưa đến tận nơi, đại đội trưởng cầm lên thì khó mà bỏ xuống cũng dở.

"Khốn kiếp!" Chiếc áo bị ném thẳng vào mặt Vu Văn Lễ, đại đội trưởng giận dữ trợn mắt quát lớn: "Tác phong đồi bại, dám làm không dám nhận, xem ra cậu chán sống rồi! Trói cổ hắn lại, giải ngay lên đồn công an trên trấn!"

Vu Văn Lễ bắt gặp ánh mắt đắc ý của Lưu Dĩnh, biết rằng kiếp nạn này dù có trốn lên trời cũng không thoát. Chứng cứ rành rành trước mắt, hắn có biện minh thế nào cũng vô dụng.

Nếu thật sự bị giải lên đồn công an, cho dù không có bằng chứng xác thực, chỉ cần Lưu Dĩnh khăng khăng khẳng định hắn đã ngủ với cô ta thì tội danh lưu manh cư.ỡng hi.ếp phụ nữ này hắn cũng khó lòng thoát khỏi.

"Đại đội trưởng, là lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của tôi!" Vu Văn Lễ tái mét mặt mày, tự tát vào miệng mình hai cái rõ đau, quỳ xuống van xin tha thứ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc