Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 14: Cung tiêu xã

Trước Sau

break

Tấm lưng Thẩm Hành hiên ngang chắn trước mặt cô, vững chãi và kiên định như ngọn núi nhỏ bảo vệ cô khỏi phong ba bão táp.

Bạch Kiều Kiều vòng tay ôm lấy eo anh. Khoảnh khắc ấy Thẩm Hành cứng người, chiếc xe đạp chao đảo suýt chút nữa khiến cô ngã nhào.

"Em không sao chứ?" Thẩm Hành bất ngờ trước sự chủ động của Bạch Kiều Kiều, vờ cáu kỉnh: "Đừng có nghịch ngợm!"

"Em có nghịch đâu." Bạch Kiều Kiều dụi mặt vào lưng Thẩm Hành, giọng điệu ngọt ngào: "Đường xóc quá, Hành ca, em sợ té lắm."

Thẩm Hành chau mày im lặng một hồi, lẩm bẩm: "Nóng chết đi được."

Dù miệng than vãn, anh vẫn không bảo Bạch Kiều Kiều buông tay.

Bạch Kiều Kiều giờ đây chỉ mong được ở bên Thẩm Hành, làm người vợ hiền của anh, đường đường chính chính ở bên người đàn ông này trọn đời.

Thẩm Hành không thể làm ngơ đôi tay mềm mại đang ôm eo mình, hơi thở anh nặng nề hơn, lồng ngực phập phồng, dồn sức đạp xe về phía trước.

Thâm tâm Thẩm Hành lúc này đang trải qua một cơn địa chấn.

Ngay từ ngày Bạch Kiều Kiều đặt chân đến thôn Thập Lý, Thẩm Hành đã xao xuyến trước vẻ đẹp của cô. Anh vốn nghĩ chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn, nào ngờ lại có ngày rước được cô về nhà.

Anh tự nhủ việc cưới được Bạch Kiều Kiều chỉ là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Đừng nói Bạch Kiều Kiều, ngay cả những cô gái ế ẩm trong thôn cũng chẳng thèm để mắt đến anh.

Nhưng Bạch Kiều Kiều dường như thật sự cam tâm tình nguyện.

Không chỉ thuận theo anh trong đêm tân hôn mà hôm nay cô còn mạnh dạn thừa nhận anh là chồng mình trước mặt mọi người, không chút e dè dựa dẫm vào anh.

Vậy nên lúc này, dù ngoài mặt Thẩm Hành vẫn tỏ vẻ lạnh lùng nhưng trái tim trong lồng ngực anh đang đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài.

...

Ánh nắng chói chang trên đầu quả thật nóng như thiêu đốt.

Đến cung tiêu xã, dù không có phiếu lương thực, Bạch Kiều Kiều biết nhân viên ở đây thường có phiếu dư và chấp nhận trao đổi ngầm.

Lúc này trong cung tiêu xã không đông người, cô đến quầy lương thực nhỏ giọng thương lượng với người bán. Sau đó cô dùng giá một hào một cân để đổi lấy mười cân phiếu lương thực, mua được mười cân bột mì, tổng cộng hết 1 đồng 3 hào.

Xong chuyện bột mì, Bạch Kiều Kiều lại đến quầy thịt heo: "Cho tôi nửa cân thịt heo."

Nữ nhân viên bán thịt đang định cắt miếng thịt nạc thì ngẩng lên thấy Thẩm Hành đứng sừng sững bên cạnh, trừng mắt nhìn mình, cô ta vội rụt tay lại, miễn cưỡng xoay dao sang tảng thịt mỡ.

Dù sau này ai cũng thích thịt nạc, nhưng người dân thời bao cấp nghèo khổ, thiếu thốn dầu mỡ nên đương nhiên ưu tiên thịt mỡ.

"Chị à, xắt cho em miếng này đi!"

Bạch Kiều Kiều giơ ngón tay thon chỉ vào miếng thịt ba chỉ béo ngậy. Mua được miếng thịt ba chỉ ngon cũng còn nhờ may mắn, nhưng miếng mà Kiều Kiều chỉ có tỉ lệ nạc mỡ hài hòa, đem về kho tàu thì quả là mỹ vị nhân gian.

"Được thôi, vậy lấy miếng này."

Cô bán hàng nở nụ cười lấy lòng, gật đầu với Thẩm Hành nhưng anh chẳng buồn để tâm đến thái độ giả tạo ấy.

Đến khi bóng dáng hai người khuất sau cánh cửa, cô ta mới bĩu môi khinh bỉ "hừ" một tiếng đầy ác ý rồi lẩm bẩm: "Có số hưởng mua thịt cũng phải xem có số mà ăn hay không, gả cho cái tên khắc tinh đó thì xem cô sống được bao lâu!"

Bạch Kiều Kiều nào biết người bán hàng trước mặt thì niềm nở mà sau lưng lại thâm độc đến thế, nhưng cho dù có biết cô cũng chẳng thèm so đo với loại người nhỏ mọn này.

Cô còn tiện ghé mua thêm hai trái dưa, một cây bắp cải trắng nõn, năm trăm gram trứng gà tươi ngon cùng năm trăm gram tôm hùm béo múp.

Sắm đủ các loại gia vị dầu muối tương dấm thiết yếu trong nhà, chuyến đi chợ này cô đã tiêu hết tổng cộng bốn đồng hai hào.

Thấy Bạch Kiều Kiều mua sắm không ít đồ đạc lỉnh kỉnh, Thẩm Hành chẳng nói lời nào, chỉ là đáy mắt thoáng hiện lên vài tia suy tư trầm mặc khó đoán.

Khi Thẩm Hành đưa Kiều Kiều về đến nhà thì đã đến giờ mọi người nghỉ trưa.

Thế nhưng Thẩm Hành vất vả ngược xuôi nào được nghỉ ngơi, anh phải nhanh chóng quay lại đồng ruộng để làm bù cho đủ số công điểm của ngày hôm đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc