Từ khi đặt chân đến thế giới này, đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Linh sâu sắc hiểu được câu nói “có người chống lưng làm việc gì cũng dễ”. Nhà họ Thẩm cô chắc chắn không thể quay về ở, mà trong làng thì lại chẳng có lấy một chỗ dung thân. Khổ nỗi ở cái thời buổi này, muốn thuê phòng ở nhà khách mà không có giấy giới thiệu của chính quyền thì nửa bước cũng khó đi.
Dĩ nhiên Vệ Tuệ Mẫn cũng nghĩ tới điều đó. Bà chẳng chút khách sáo, trực tiếp nhờ Trần Ngọc Khôn ký cho Thẩm Thanh Linh một tờ giấy giới thiệu từ đồn công an huyện. Bà muốn dành nhiều thời gian ở bên cạnh để chăm sóc và tẩm bổ cho cô con dâu tương lai.
"Phải rồi Thanh Linh, về chuyện sính lễ, cháu có yêu cầu gì không?"
Vừa ổn định chỗ ở trong nhà khách, Vệ Tuệ Mẫn mới sực nhớ ra chuyện hệ trọng, sính lễ cưới xin vẫn chưa hề bàn tới. Bà hiểu rõ hoàn cảnh éo le của Thẩm Thanh Linh lúc này, nên chẳng cần thông qua gia đình cô làm gì, cứ trực tiếp hỏi ý kiến cô là được.
"Cháu không có yêu cầu gì đâu ạ, sau này hai vợ chồng bảo nhau làm ăn, sống hạnh phúc là tốt rồi, quan trọng gì ba cái đồ sính lễ."
Về khoản này Thẩm Thanh Linh thực sự không bận tâm. Cô chấp nhận kết hôn với Cố Cảnh Thần chẳng qua là vì cần một bước đệm để thoát khỏi nghịch cảnh hiện tại. Sau này nếu chung sống mà không nảy sinh tình cảm, đường ai nấy đi cũng là chuyện bình thường. Cô tự tin với bản lĩnh của mình, dù ở thời đại nào cô cũng không đến mức phải chịu chết đói.
Vệ Tuệ Mẫn vỗ tay bộp một cái, mặt mày rạng rỡ như hoa nở: "Phải đấy, chuẩn ý bác rồi! Thôi được, nếu cháu đã không đòi hỏi gì thì cứ để bác tự tay sắp xếp, cháu không phải bận tâm nữa."
Bà càng nhìn lại càng ưng ý Thẩm Thanh Linh. Đứa trẻ này không những có dung mạo xinh đẹp, ánh mắt tinh anh mà cách cư xử, nói năng cũng vô cùng phóng khoáng, biết điều. Đây chính là cô con dâu hoàn hảo mà bà hằng tìm kiếm!
"Đi thôi, chúng ta đến bách hóa tổng hợp, bác mua cho cháu vài bộ quần áo mới trước. Những thứ khác cứ đợi Cảnh Thần về rồi hai đứa lên Bắc Kinh sắm sửa sau, đồ đạc ở cái huyện nhỏ này làm sao sánh được với trên thủ đô."
Dứt lời, Vệ Tuệ Mẫn liền đứng bật dậy dắt cô đi.
"Bác ơi, không cần đâu ạ, cháu..."
Thẩm Thanh Linh định mở lời từ chối. Nhưng khi cúi đầu nhìn lại bộ quần áo rách rưới, vá chằng vá đụp chỗ năm chỗ bảy trên người mình, chính cô cũng cảm thấy ái ngại. Ở nhà họ Thẩm, cô đào đâu ra được lấy một tấm áo lành lặn. Thế nhưng, hôn sự còn chưa thành mà đã tiêu tiền của nhà chồng tương lai, cô thấy có chút ngượng ngùng.
"Ơ hay cái con bé này, chẳng mấy chốc chúng ta đã là người một nhà rồi, khách sáo với bác làm gì!"
Mặc cho Thẩm Thanh Linh từ chối, Vệ Tuệ Mẫn vẫn nắm chặt lấy tay cô kéo ra ngoài. Làm sao bà lại không nhìn thấu tâm tư của cô bé này chứ? Đã xác định là con dâu nhà họ Cố thì bà nhất định phải chăm bẵm cô thật tốt. Có điều, khi chạm vào bàn tay nhỏ nhắn tuy trắng trẻo nhưng lại chằng chịt vết chai sần và vết thương, lòng bà không khỏi nhói lên vì xót xa.
Thẩm Thanh Linh thầm thở dài một tiếng. Hiện tại cô quả thực chẳng có lấy một đồng lận lưng, dù trong không gian tích trữ không thiếu thứ gì nhưng hoàn cảnh này cô không thể tùy tiện lấy ra dùng được. Món nợ ân tình này xem ra cứ ngày một dày thêm. Ban đầu anh chỉ là người qua đường làm việc nghĩa, giờ thì hay rồi, cô lại phải lấy thân báo đáp luôn. Thôi thì tính chuyện cưới xin xong, sau này cô sẽ tìm cách bù đắp cho họ sau vậy.
Nhắc đến không gian tùy thân, đây chính là niềm tự hào lớn nhất của Thẩm Thanh Linh. Đó là một công trình do chính tay cô nghiên cứu và phát triển ở kiếp trước. Không gian này có tính chất tĩnh, đồ đạc khi bỏ vào như thế nào thì lúc lấy ra vẫn giữ nguyên trạng thái ấy, dù có để bao lâu cũng không sợ hư hỏng. Sức chứa của nó có thể tự động mở rộng theo số lượng vật chất được đưa vào, có thể coi là vô tận.
Thời điểm đó, cô đã nén toàn bộ hệ thống chương trình của không gian vào một chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc tủy, rồi nhỏ máu nhận chủ, từ đó có thể dùng ý nghĩ để điều khiển mọi thứ theo ý muốn. Cô dùng một sợi chỉ đỏ bện chặt để đeo chiếc mặt ngọc ấy sát bên hông, ngay cả khi tắm rửa cũng chưa từng tháo ra.
---