"Khụ, đồng chí, cô... vẫn ổn chứ?"
Cố Cảnh Thần bị ánh mắt nhìn chằm chằm không chút kiêng dè kia làm cho nóng bừng cả vành tai. Ánh mắt cô nhìn anh lúc này, chẳng khác nào đang nhìn một đĩa thịt kho tàu béo ngậy.
Nghe xem, chất giọng trầm ấm, có chút từ tính kia như có ma lực rót thẳng vào tai Thẩm Thanh Linh, khiến cô chút nữa thì đứng tim.
"Anh đẹp trai quá!"
Mắt Thẩm Thanh Linh hiện lên hai chiếc ngôi sao lấp lánh, thốt ra một câu khen ngợi hoàn toàn theo bản năng mà chẳng kịp nghĩ ngợi gì.
Giây tiếp theo, vành tai Cố Cảnh Thần càng đỏ lựng lên. Từ bé đến lớn, anh chưa từng gặp cô gái nào dạn dĩ và thẳng thắn đến mức này.
Từ nhỏ đến lớn, nhờ vẻ ngoài nổi bật mà Cố Cảnh Thần được không ít người theo đuổi. Thế nhưng những cô gái kia cùng lắm cũng chỉ ngượng ngùng thốt lên một câu “Em thích anh” chứ chưa một ai khen ngợi anh một cách thẳng thừng như vậy.
Bấy lâu nay, anh chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình, ai tới tiếp cận cũng đều bị anh lạnh lùng từ chối. Năm nay anh đã hai mươi ba tuổi, trong đầu vẫn chẳng mảy may có ý định kết hôn. Anh thầm nghĩ, cả đời này mình sẽ cống hiến hết mình cho quân đội, cho tổ quốc.
"Rầm!"
Bầu không khí mờ ám, ngọt ngào giữa hai người còn chưa kịp lan tỏa thì cánh cửa phòng bệnh đã bị một cú đá thô bạo làm cho bật tung.
Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên ăn mặc lịch sự, trang nhã, khí chất ngời ngời như đại minh tinh hùng hổ xông vào.
"Cố Cảnh Thần, anh được lắm! Tôi cứ thắc mắc sao được nghỉ phép mà anh không chịu dẫn xác về nhà, hóa ra là trốn ở đây lén lút hẹn hò với con gái nhà người ta!"
Thẩm Thanh Linh: "..."
Dù cô không bài xích chuyện hẹn hò với anh chàng đẹp trai này, nhưng giữa cái thời buổi này, cô không đời nào chấp nhận để người khác bôi nhọ danh tiếng của mình như vậy.
"Này bác gái, bác là ai thế hả? Phiền bác nhìn kỹ xem đây là nơi nào đi. Có nhà ai đi hẹn hò mà lại chọn phòng bệnh bệnh viện không? Thật là vô lý!"
Dù sao ở đây cũng chẳng ai biết mình là ai, Thẩm Thanh Linh quyết không làm cô nàng hiền lành, nhu nhược để người ta bắt nạt như nguyên chủ. Ai làm cô chướng tai gai mắt, cô lập tức bật lại ngay.
Người phụ nữ trung niên ngẩn người: "!!!"
Con bé này cá tính dữ vậy sao? Nhưng không hiểu sao bà lại thấy cái nét đanh đá này vừa hay lại có chút đáng yêu nữa chứ?
"Phụt!"
Cố Cảnh Thần không nhịn được nữa, trực tiếp bật cười thành tiếng. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên anh thấy mẹ mình cứng họng trước mặt người ngoài.
Vệ Tuệ Mẫn liếc nhìn vành tai vẫn còn ửng đỏ chưa tan của con trai, rồi lại nhìn sang Thẩm Thanh Linh đang nằm trên giường với dáng vẻ suy dinh dưỡng rõ rệt, trong đầu bà lập tức tự biên tự diễn ra một vở kịch dài tập về hành trình theo đuổi vợ của con trai.
Mấy năm nay thằng con bà sống chết không chịu đi xem mắt, chắc chắn là vì cô gái này rồi. Còn lý do vì sao đến giờ vẫn chưa cưới, tám phần là do thằng con ngốc của bà vẫn chưa tán đổ người ta.
Nhiều năm qua, tiêu chuẩn chọn con dâu của bà đã hạ xuống mức thấp nhất, chỉ cần là con gái là được. Bà thực sự sợ thằng con ngốc này sẽ ế tới già rồi bắt đền bà, mà ngặt nỗi món hàng này lỗi rồi cũng chẳng biết trả về nơi sản xuất thế nào.
Đã vô tình bắt quả tang ở đây, người làm mẹ như bà phải ra tay giúp con trai một phen mới được.
Vệ Tuệ Mẫn nhanh chóng thu lại vẻ hung hăng, bước nhanh đến bên giường bệnh. Chẳng nói chẳng rằng, bà lập tức nắm chặt lấy tay Thẩm Thanh Linh, dịu giọng:
"Cô bé ơi, cháu đừng hiểu lầm. Bác là Vệ Tuệ Mẫn, mẹ của Cố Cảnh Thần. Có phải thằng lõi này bắt nạt cháu, làm cháu tức giận đến mức phải nhập viện không? Cháu cứ yên tâm, bác sẽ dạy dỗ nó thay cháu!"
"Xem cháu gầy gò thế này này, chẳng biết ngày thường thằng ranh này chăm sóc cháu kiểu gì nữa. Nhưng cháu đừng lo, bác sẽ tẩm bổ cho cháu thật tốt, cam đoan chẳng mấy chốc sẽ hồng hào khỏe mạnh ngay."
"Hèn gì bao năm qua nó cứ khăng khăng từ chối xem mắt, biết sớm cháu tồn tại thì bác đã chẳng thèm nhọc công giới thiệu đứa nào cho nó rồi."
"Mà phải công nhận mắt nhìn của con trai bác tốt thật đấy. Tuy cháu hơi gầy một chút nhưng so với mấy cô gái bác từng gặp thì xinh đẹp hơn nhiều. Nhìn đôi mắt to tròn này xem, thật khiến người ta yêu mến."
Vệ Tuệ Mẫn nói liến thoắng như súng liên thanh, Thẩm Thanh Linh hoàn toàn không có cơ hội chen ngang để giải thích.
---