Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây

Chương 8

Trước Sau

break

Không khí buổi tối ở nhà họ Khương cũng không tệ, cả nhà quây quần bên bàn ăn, trông rất vui vẻ hòa thuận.

"Chuyện công việc đã định xong rồi, Nhị Bảo, ngày mai con đi gọi anh cả và chị dâu về nhà ăn cơm, còn có cả chị hai và anh rể nữa."

Nghĩ đến việc mình được tăng bậc lương, con trai út có được công việc, trong lòng Khương Đức Thắng vui sướng khôn tả, vừa gắp đậu phộng vừa uống rượu, vui vẻ không kể xiết.

"Vâng, nếu chị dâu cả biết con có thể đến xưởng thép làm việc, chắc chắn chị ấy sẽ kinh ngạc lắm đấy." Khương Nhị Bảo vội vàng nịnh nọt cha mình: "Cha, vẫn là cha lợi hại nhất, vừa ra tay đã kiếm cho con một chân công nhân chính thức."

Uống chút rượu, lại còn được con trai nịnh nọt như vậy, Khương Đức Thắng suýt chút nữa là quên cả trời đất.

Tuy ban đầu mẹ Khương không mấy đồng ý, nhưng rõ ràng, tiền lương của chồng và công việc của con trai mới là điều bà ấy để tâm nhất.

Đặc biệt là khi nghe Nhị Bảo nhắc đến con dâu cả...

Nghĩ đến lúc trước bọn họ tốn bao công sức mới nhét được con trai cả vào xưởng thép, thằng nhóc này tự mình tìm một cô vợ, nhà lo xong chuyện cưới xin cho nó thì con trai không về nhà nữa.

Ngày nào cũng ở nhà mẹ vợ, một tháng mới về một lần, người ngoài không biết còn tưởng nhà bà ta có một thằng con rể ở rể.

Bà ta và Khương Đức Thắng trong lòng vô cùng tức tối.

Con dâu cả ỷ vào việc mình làm ở hợp tác xã cung tiêu, cha vợ cũng là người của cục lương thực, luôn coi thường người nhà họ Khương, chưa từng để vào mắt hai người cha mẹ chồng này.

Đặc biệt là Khương Nhị Bảo, đứa con trai út này, suốt ngày lêu lổng ngoài đường, càng khiến nhà thông gia bóng gió nói là không có tiền đồ, cả đời này cũng chỉ có vậy thôi.

Nay nhà họ Khương hiếm lắm mới có dịp ngẩng cao đầu một lần, mẹ Khương cũng nói: "Sáng mai mẹ sẽ đi chợ mua thức ăn. Nhị Bảo đi làm là chuyện vui, chúng ta phải ăn mừng thật lớn!"

Về phần Khương Nguyên, mẹ Khương thật sự không nhớ đến nữa rồi.

Ban đầu đúng là bà ta có chút áy náy, nhưng nếu liên quan đến con trai thì mọi chuyện đều phải xếp sau.

Khương Nguyên trở về nhà thì trên bàn chỉ còn lại đồ ăn thừa canh cặn, không ai để ý tại sao cô lại về muộn như vậy, mẹ Khương nghe thấy tiếng động cũng chỉ thò đầu ra từ trong phòng nói một câu: "Ăn xong thì rửa bát đi!"

Khương Nguyên không đáp lời, tuy rằng cô không có khẩu vị nhưng vẫn cố gắng ngồi xuống cầm đũa chậm rãi ăn.

Tạ Hựu Xuyên có chút thưởng thức cô.

Khương Nguyên thoạt nhìn yếu đuối, nhưng lại rất biết nhẫn nhịn, biết tìm cô Chu âm thầm mưu tính, cũng biết không để lộ cảm xúc trước mặt người nhà.

Nếu để người nhà họ Khương biết cô đã biết hết mọi chuyện, e rằng ngày mai ngay cả cửa cũng không ra được.

Đừng nói ai khác, Khương Nhị Bảo sẽ luôn ở nhà canh chừng cô, cho đến khi chuyện này ngã ngũ mới thôi.

Việc người mạo danh còn chưa đến trường thì mọi chuyện còn dễ nói, chứ đến rồi thì thật sự khó giải quyết.

Nếu thời gian kéo dài quá lâu, dù đến lúc đó kẻ mạo danh bị phát hiện, hình phạt cũng chỉ là đuổi học, Khương Nguyên cũng không thể trực tiếp vào Hoa Đại được.

Tạ Hựu Xuyên đang suy nghĩ có nên giúp cô hay không.

Mà cũng không hẳn là giúp Khương Nguyên.

Chỉ khi Khương Nguyên đến Thủ đô, anh mới có thể hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Giọng nói của chàng trai trẻ kia từ chiều đến giờ vẫn không vang lên, Khương Nguyên còn tưởng rằng mình bị đả kích quá lớn nên nhất thời không chấp nhận được, xuất hiện ảo giác, bây giờ mới hồi phục lại bình thường.

Cô im lặng ăn bắp cải, cố gắng nhớ lại những lời cha Khương từng nói khi say rượu về Chủ nhiệm Khương.

"Tuy chủ nhiệm Khương chỉ là một chủ nhiệm phân xưởng, nhưng lại không hợp với phó chủ nhiệm..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc