Khương Nhị Bảo đau lưng kinh khủng, may mà cậu ta vẫn nắm chặt cái cốc tráng men.
Cậu ta nhăn nhó, mở miệng oán trách: "Chị làm em giật cả mình!"
Liếc thấy vẻ mặt lạnh lùng thiếu kiên nhẫn của Khương Nguyên, trong lòng Khương Nhị Bảo "thịch" một tiếng.
Chị cậu ta biết cái gì rồi sao?
Khương Nhị Bảo chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt cô, vừa định chuồn đi thì bị một cánh tay chìa ngang ra chặn lại.
Khương Nhị Bảo ngẩn người một lát, phản ứng lại thì nhanh chóng nhét cái cốc tráng men vào tay Khương Nguyên: "Chị à, em còn có việc, chị uống xong thì về trường sớm đi nhé!"
Nói xong, cậu ta ba chân bốn cẳng chạy trối chết.
Chỉ còn lại tiếng cửa bị đóng sầm.
Vừa ra khỏi nhà, Khương Nhị Bảo đã vội vàng sờ lưng, thế mà lại ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hôm nay chị cậu ta quái dị quá, cậu ta có chút sợ hãi...
"Ê! Khương Nhị Bảo!"
Một người hàng xóm cười hề hề hỏi: "Cậu lại làm chuyện gì khuất tất hả mà trông gian xảo thế?"
"Mày cút đi!" Khương Nhị Bảo tức tối mắng lại: “Về nhà hỏi vợ mày ấy!"
Nói xong, cậu ta hùng hổ chạy đi như bay.
Hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm, ai mà không biết cha con nhà họ Khương là loại đầu đường xó chợ? Đặc biệt là Khương Nhị Bảo, một tên lưu manh điển hình, suốt ngày lêu lổng ngoài đường.
Người hàng xóm cũng không để ý, lắc đầu trở về.
Anh ta còn độc thân, làm gì đã có vợ. Chẳng qua thuận miệng đùa chút thôi, có gì nghiêm trọng đâu.
...
Trong nhà.
Từ sau khi bị thương ở chân trên chiến trường năm ngoái, Tạ Hựu Xuyên không thể đứng dậy được nữa.
Anh ngồi bên giường, lặng lẽ uống hết cốc nước đường trắng, đặt cốc xuống rồi nhìn lòng bàn tay trắng nõn.
Đây là một đôi tay phụ nữ, thon thả, đầu ngón tay có vết chai mỏng.
Hàng mi khẽ động, trên tủ quần áo đối diện giường có một chiếc gương, phản chiếu rõ bóng hình.
Mái tóc dài ngang eo, mày lá liễu, mắt hạnh, môi anh đào.
Eo thon đến mức tưởng chừng có thể nắm trọn, cổ chân trắng ngần, gầy guộc.
Vô cùng xinh đẹp, nhưng cũng thật yếu đuối.
Anh cụp mắt suy tư.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Anh còn có thể trở về được không?
Tạ Hựu Xuyên nhớ rằng mình đột nhiên mất ý thức.
Trong lúc anh đang suy nghĩ, một giọng nữ yếu ớt vang lên trong đầu.
[Anh là ai?]
Tạ Hựu Xuyên ngẩn người một lát, còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay đã trở nên mềm nhũn, quyền kiểm soát cơ thể lập tức đổi chủ.
Đầu Khương Nguyên đau như búa bổ, trong đầu rối như tơ vò.
Cô còn chưa hết bàng hoàng vì chuyện cha mẹ giấu giấy báo nhập học của mình thì trong cơ thể lại có thêm một linh hồn khác.
Hơn nữa còn là một người đàn ông.