Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây

Chương 2

Trước Sau

break

"Mẹ, tháng sau con có thể đi làm ở xưởng Thép rồi đúng không? Cha nói chuyện công việc đã xong xuôi hết rồi, đến lúc đó con sẽ là thợ học việc ở xưởng Hàn, mỗi tháng có mười tám đồng tiền lương đấy!"

Khương Nhị Bảo nghĩ đến chức công nhân chính thức của xưởng Thép sắp tới, không khỏi toét miệng thành tiếng.

Đợi đến khi vào xưởng Thép, cậu ta có thể quang minh chính đại theo đuổi Tiểu Phượng, mẹ cậu ta lại là công nhân xưởng bông, đợi Tiểu Phượng vào cửa rồi sẽ bảo cô ta đi làm thay...

Khương Nhị Bảo đã nghĩ xong xuôi mọi chuyện, cậu ta chỉ hận không thể ngày mai đi làm luôn.

Liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, cậu ta lẩm bẩm: "Nếu có một chiếc xe đạp thì tốt biết mấy."

Mẹ Khương đứng bên bàn, im lặng một lát, cổ tay khẽ run lên, bà ta bỏ một thìa đường trắng vào cốc.

Mẹ Khương có chút không tán thành: "Chị con vất vả lắm mới đợi được đến kỳ thi đại học, nhà mình mà có một người đỗ đại học thì tốt biết mấy, sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp sẽ được phân công công việc, biết đâu sau này con bé còn được làm quan nữa đấy."

Phó xưởng Bông hiện tại chính là sinh viên đại học năm 1955, còn oai hơn cả trưởng xưởng Bông.

Mẹ Khương không dám nghĩ, nếu sau khi Khương Nguyên tốt nghiệp mà làm phó xưởng thì sẽ vẻ vang đến mức nào!

Khương Nhị Bảo đang định nói Khương Nguyên si tâm vọng tưởng*, nhưng nghĩ đến giấy báo trúng tuyển viết Hoa Đại thì cậu ta lại cảm thấy không phải không có khả năng này.

*Si tâm vọng tưởng: đắm chìm trong những suy nghĩ không thực tế, do si mê hay ảo vọng mà sinh ra, thường dẫn đến đau khổ vì chấp vào điều không thể đạt được.

Đừng nói đến cái chức phó xưởng gì đó, một chức chủ nhiệm phân xưởng chắc chắn có thể đảm đương được. Lứa sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi đại học quý giá biết bao! Vô số vị trí công việc đang chờ bọn họ tốt nghiệp đến nhậm chức đấy!

Trong lòng Khương Nhị Bảo có chút chua xót, cậu ta cũng muốn tham gia kỳ thi đại học, nhưng cậu ta không phải là loại người đó.

Từ nhỏ đến lớn, cậu ta cứ thấy sách là buồn ngủ, như vậy thì thi cái gì chứ?

Mùa đông, Khương Nguyên ở trường ôn tập, còn cậu ta thì bán khoai lang nướng ở huyện Nhất Trung.

Cậu ta còn phải trốn mấy người bắt buôn lậu nữa chứ, chỉ có thể lén lút ngồi xổm ở tường rào bán cho học sinh.

"Mẹ, rốt cuộc con có phải con ruột của mẹ không thế? Sao mẹ chỉ thiên vị chị Ba thế?" Khương Nhị Bảo thấy mẹ Khương không đồng ý, trong lòng cậu ta vô cùng khó chịu.

Tuy Khương Nguyên cũng đối xử với cậu ta không tệ, nhưng sức hấp dẫn của công việc chính thức ở xưởng thép đâu phải nhỏ!

Phải biết rằng bây giờ phần lớn các xưởng quốc doanh đều không tuyển công nhân nữa, đặc biệt là xưởng Thép và xưởng Bông, một chỉ tiêu công việc ít nhất cũng phải hai nghìn tệ.

Cha cậu ta là thợ hàn bậc năm của phân xưởng, một tháng được năm mươi chín tệ, một năm cũng chỉ được hơn bảy trăm tệ. Năm đó vì lo cho anh trai cậu ta một chỉ tiêu mà đã tốn hết một ngàn tám trăm tệ, nhưng đây đã là chuyện của mấy năm trước.

Bây giờ hai ngàn tệ e rằng không đủ, còn phải có quan hệ tốt nữa.

Khương Nhị Bảo biết, nếu cậu ta bỏ lỡ cơ hội này thì còn phải tiếp tục đi bán khoai lang nướng ở chợ đen, gia đình Tiểu Phượng cũng sẽ không đồng ý cho Tiểu Phượng qua lại với cậu ta.

Hơn nữa, tiền lo cho anh trai vào xưởng thép là lấy tiền sính lễ của chị Hai cậu ta góp vào, bây giờ cậu ta cần tiền, Khương Nguyên hy sinh một chút thì sao.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc