"Chúng ta nuôi nó lớn ngần ấy đã là hết tình hết nghĩa rồi, nó đâu phải con gái ruột của chúng ta..."
Cha Khương thật sự đã say mèm, nói năng lung tung, mẹ Khương nhanh như chớp nhét cuộn len vào miệng ông ta, chặn đứng lời nói.
Bà ta hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Uống chút nước tiểu ngựa vào là không biết trời trăng gì nữa hả? Bao nhiêu người đang đỏ mắt dòm ngó cái nhà này, chỉ chờ bắt lỗi của ông đấy!"
Mẹ Khương nóng nảy đỏ cả mắt, mãi đến khi cha Khương chỉ vào miệng lắc đầu, ra sức giãy giụa, bà ta mới buông tay.
Cha Khương sưng cả môi, biết mình đuối lý, lẩm bẩm vài câu rồi im bặt, chẳng mấy chốc đã ngáy o o.
Tim mẹ Khương đập thình thịch không ngừng, bà ta rón rén mở cửa phòng đi ra, đi ngang qua phòng Khương Nhị Bảo, bước chân dừng lại trước cửa phòng Khương Nguyên.
Do dự một lát, bà ta gõ cửa: "Nguyên Nguyên, ngủ chưa con? Đưa bát cho mẹ, mẹ đem đi rửa."
Một lúc sau mới nghe thấy tiếng ghế dịch chuyển, Khương Nguyên mở cửa, nhưng không đưa bát cho bà.
"Để con tự rửa là được rồi ạ."
"Không sao không sao, con còn phải làm bài tập, mẹ đang rảnh mà." Mẹ Khương giả vờ vô ý nhìn vào trong, xác định cô không rời khỏi phòng mới yên tâm.
Vừa quay đầu lại, bà ta đã chạm phải ánh mắt trong veo của cô gái.
Mẹ Khương ngẩn người, mặt mày xám xịt cầm bát rời đi.
Thật ra bà ta cũng không phải sợ cô, từ nhỏ Khương Nguyên đã ngoan ngoãn hiền lành, chưa bao giờ gây chuyện. Chỉ là trong lòng bà ta cảm thấy áy náy, cảm thấy có lỗi với cô.
Những năm gần đây, tuy mẹ Khương không phải đặc biết tốt với Khương Nguyên, nhưng cũng không tẹ, chỉ là không bằng hai đứa con trai thôi.
Cũng bởi vì chuyện năm xưa khiến bà ta cảm thấy lương tâm cắn rứt.
Cửa phòng lại đóng lại, trong bếp truyền đến tiếng nước chảy.
Khương Nhị Bảo ghé sát vào ván cửa, vểnh tai lên, có chút không dám tin vào những gì mình vừa nghe được.
Hả? Ông già nói cái gì cơ?
Không phải con gái ruột?!
Khương Nhị Bảo giật mình, mạnh tay véo đùi mình một cái.
Vậy chị ba từ đâu ra? Nhặt được à? Không đúng!
Khi đó đúng là mẹ cậu ta có thai, lúc ấy ông già vào thành phố, nhờ người quen xin vào xưởng thép, còn chưa đứng vững chân, anh cả và chị hai theo mẹ ở quê.
Việc mẹ cậu ta mang thai khi đó không thể làm giả được, bà con lối xóm đều biết, bây giờ về quê ăn Tết vẫn còn hàng xóm nói khi đó mẹ cậu ta mang thai khổ sở lắm, còn bảo chị ba phải thương mẹ nhiều hơn.
Khương Nhị Bảo gãi đầu, cái đầu vốn đã chậm chạp của cậu ta lại càng không đủ dùng.
Rốt cuộc là ý gì đây? Hay là cậu ta nghe nhầm?
Khương Nhị Bảo quyết định ngày mai dò hỏi ý tứ của anh cả và chị hai.
Là anh chị, chắc chắn họ biết chút gì đó.
Cậu ta nhỏ hơn Khương Nguyên hai tuổi, ký ức về chuyện trước kia cũng không nhiều.
Đêm đó, người trong ba căn phòng đều ngủ không ngon giấc, ngoại trừ Khương Đức Thắng ngáy vang như sấm.
Sáng sớm hôm sau, ông ta ăn xong cơm thì tinh thần phấn chấn đi làm ở xưởng, mẹ Khương cũng lo lắng chuyện mua rau, sáng sớm đã cầm phiếu thịt đi xếp hàng.
Khương Nhị Bảo dụi mắt ngáp dài thức dậy, anh cả và chị hai đều phải đi làm, không vội gọi được, chiều gọi họ ăn tối cùng là được.
Ngồi vào bàn, thấy có một quả trứng luộc, Khương Nhị Bảo đương nhiên muốn cầm lấy.
Lúc này Khương Nguyên cũng vừa bước ra, cô đã xin phép cô giáo Chu nghỉ hôm qua, hôm nay không đến trường, nhưng vẫn lấy cặp sách ra để che mắt người khác.
"Chị..." Đợi Khương Nguyên ngồi xuống đối diện, Khương Nhị Bảo nhìn vào đôi mắt đen láy của cô, bỗng nhiên cậu ta có chút sợ hãi, lắp bắp gọi một tiếng.
Tay cũng theo bản năng vươn ra, đưa quả trứng gà cho cô: "Chị ăn cái này đi, còn nóng hổi nè!"
Khương Nguyên nhìn cậu ta hồi lâu, đến khi tay Khương Nhị Bảo mỏi nhừ mới lên tiếng: "Em ăn đi."