Thập Niên 70: Cuộc Sống Thường Nhật Của Giáo Sư Nông Học

Chương 4

Trước Sau

break

Giờ đây, chứng kiến dáng vẻ phờ phạc của hai người, nơi đầu lưỡi cô bỗng thấy đắng ngắt. Cô thầm nghĩ, có lẽ bản thân đang chịu ảnh hưởng bởi những dư âm cảm xúc còn sót lại từ nguyên chủ.

"Cha mẹ! Con thực sự không sao rồi mà, nằm nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe re, hai người xem này." Thấy cha mẹ vẫn chưa yên lòng, Tô Diệu Vân liền đứng phắt dậy, nhảy cẫng lên một cái để chứng minh.

"Này! Từ từ thôi! Đã lớn tướng rồi mà còn nhảy nhót lung tung thế hả, đến Hưng Học và Hồng Tài trông còn đĩnh đạc hơn con đấy." Tô Minh nhíu mày, giọng trách móc nhưng không giấu nổi sự cưng chiều.

"Diệu Vân, con cứ nằm nghỉ tiếp đi, để cha mẹ đi nấu chút gì cho con ăn." Chung Thanh lúc này nhìn con gái út chẳng khác nào hai đứa cháu trai nghịch ngợm lại hay làm nũng, bà vội vàng đỡ cô nằm xuống giường.

Thấy hai người sắp bước ra khỏi phòng, sực nhớ đến câu chuyện ban nãy, Tô Diệu Vân vội vàng gọi với theo: "Cha à, ngày mai con sẽ tiếp tục đi dạy học."

Tô Minh quay người lại, ánh mắt nghiêm nghị nhìn sâu vào con gái. Nhận thấy nét u sầu giữa hai hàng lông mày của cô đã hoàn toàn tan biến, ông mới khẽ gật đầu ưng thuận.

Mười phút sau, mẹ Tô bưng vào một bát cháo thịt nóng hổi. Mấy ngày nay, để tẩm bổ cho bệnh nhân là Tô Diệu Vân, trong nhà lúc nào cũng đỏ lửa chuẩn bị sẵn một nồi cháo thịt, thứ được coi là vô cùng xa xỉ vào thời buổi này.

Sau mấy ngày hôn mê, dạ dày trống rỗng bắt đầu co thắt đau nhói.

Lúc này, hương thịt thơm nồng lan tỏa trong không khí đánh thức mọi giác quan, lại nhìn thấy bát cháo sánh đặc điểm xuyết thịt băm và hành lá xanh mướt, Tô Diệu Vân không kìm được mà húp từng ngụm lớn, cảm giác thỏa mãn dâng trào khắp cơ thể.

Thấy cô ăn rất ngon, vợ chồng Tô Minh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần ăn được là tốt rồi.

"Con cứ nghỉ ngơi tiếp, cha và mẹ con về làm nốt chỗ việc còn lại." Chung Thanh cất bát đi, Tô Minh đắp chăn cho Tô Diệu Vân.

Hôm nay công điểm vẫn chưa kiếm xong, cả nhà còn phải ăn uống.

Tô Diệu Vân nhìn theo bóng lưng hai người già, lại xuống sàn, đi một vòng quanh nhà trong nhà ngoài.

Đi đến phòng đông thì thấy trên tường treo một chiếc gương, không nhịn được tiến lên soi.

Cơ thể này có vẻ giống với cô trước kia, khuôn mặt nhỏ nhắn, hàng mi dài và rậm, đôi mắt hạnh trong veo, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi anh đào, khuôn mặt này đẹp vô cùng. Chỉ có điều vì vẻ suy yếu trên mặt khiến cho vẻ đẹp này giảm đi vài phần.

Ánh mắt dừng lại ở vết bớt hình thù kỳ lạ màu đỏ nhạt giữa xương quai xanh, Tô Diệu Vân như nhớ ra điều gì, đưa tay nhắm mắt lại, ngay sau đó trong tay cô bỗng nhiên xuất hiện một vốc nước.

Cô lập tức phấn khích nhảy dựng lên hai cái, kiếp trước cha mẹ cô mất đã để lại cho cô một miếng ngọc bội có hình dạng giống với vết bớt, từ đó trong đầu cô không hiểu sao lại xuất hiện không gian linh tuyền.

Linh tuyền có thể tự do lấy nước, có một lần cô vô tình phát hiện ra uống vào có thể cải thiện sắc mặt, thúc đẩy quá trình trao đổi chất phục hồi cơ thể. Không chỉ vậy, đối với động vật và thực vật cũng có tác dụng tương tự, có thể gọi là nước thần, nhưng nước bên trong sẽ càng dùng càng ít.

Kiếp trước, sau khi Tô Diệu Vân có được thứ nước này đã khơi dậy rất nhiều cảm hứng nghiên cứu khoa học, làm rất nhiều nghiên cứu, chỉ có điều linh tuyền ngày càng ít. Cô cũng từng thử phân tích thành phần của nước, sao chép nước suối nhưng đều thất bại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc