Tô Viễn phấn khích vỗ đùi, cầm lấy bộ quần áo mới bên cạnh ướm thử, cảm thán mình vừa vặn có thể mặc bộ quần áo mới này để đi mở rộng tầm mắt.
"Còn có một bộ nữa!"
Chung Thanh cũng lấy bộ quần áo đã làm trong thời gian này ra, về cơ bản là mỗi người một chiếc áo. Nhưng Tô Diệu Vân được một bộ, dù sao Tô Việt Vân còn cố ý lấy thêm vải cho Tô Diệu Vân. Đồng thời còn lấy vải vụn làm cho Khoái Khoái và Khiêu Khiêu một chiếc cặp sách mới, khiến hai đứa trẻ vui mừng khôn xiết. Rất tiếc hôm nay đã nghỉ rồi, nếu không chúng có thể đeo ra ngoài khoe với các bạn nhỏ.
Còn những người lớn nhận được quần áo mới cũng không kịp chờ đợi mà thay vào.
"Mã Yến mặc bộ này đẹp đấy, tôn lên làn da trắng của em!"
"A Viễn mặc bộ quần áo này trông có tinh thần!"
"Khoái Khoái và Khiêu Khiêu mặc cũng có tinh thần!"
Chung Thanh vừa nhìn con dâu cả, vừa nhìn con trai và hai đứa cháu, khen ngợi từng người một.
Chỉ là đợi đến khi Tô Diệu Vân ra ngoài, cả sân đều im lặng trong chốc lát, chiếc váy liền màu xanh bó eo không chỉ tôn lên làn da trắng sáng của cô mà còn thêm phần dịu dàng ngọt ngào.
"Oa! Cô út giống như một nàng tiên nhỏ!" Hai đứa trẻ nhìn thấy cô út xinh đẹp, mắt sáng rực!
Tô Diệu Vân trên mặt thì kiềm chế nhận lời khen của mọi người nhưng trong lòng thì kiêu ngạo nghĩ rằng mình rõ ràng là một người có thể dựa vào nhan sắc để kiếm sống nhưng bây giờ lại phải dựa vào thực lực để kiếm sống.
Chung Thanh cũng kéo con gái ra vào ngắm nghía, vô cùng hài lòng!
Buổi tối Tô Minh về nhà nghe nói chuyện này thì gật đầu, bảo Chung Thanh và Tô Viễn mấy ngày nay thu dọn hành lý tiện thể mang theo chút gạo thịt lạp cho người con trai thứ hai và con dâu thứ hai.
Tô Diệu Vân mặc dù cũng rất muốn ra ngoài xem thử nhưng hiện tại không có cơ hội nên không còn cố chấp nữa. Cô vừa ở nhà chấm bài thi cuối kỳ lớp 7, vừa nói với Tô Viễn cách mua vé đi xe, cần chú ý những gì, dặn dò tỉ mỉ từng li từng tí.
Ngày chấm xong bài thi, toàn bộ giáo viên cấp hai phải về trường họp tổng kết. Tô Diệu Vân vừa vào phòng làm việc đã thấy Cao Tĩnh Mạn khoanh tay dựa vào ghế.
"Cô Tô, bài thi lớp chúng tôi đâu?!"
Tô Diệu Vân nhướng mày, cảm thấy nói chuyện với loại người này thật tốn sức, dứt khoát đặt bài thi lên mặt bàn cô ta.
Cao Tĩnh Mạn cầm bài thi lật từng trang, vẻ mặt như Tô Diệu Vân mà dám chấm bừa thì cô ta sẽ tìm người tính sổ. Tuy nhiên, cô ta xem đi xem lại mấy lần cũng không thấy Tô Diệu Vân chấm bừa, ngược lại còn chấm thoáng hơn một chút.
Cao Tĩnh Mạn vẻ mặt coi như cô thức thời nhìn Tô Diệu Vân, nói: "Cô Tô xem điểm chưa?"
Tô Diệu Vân vẻ mặt không muốn nói nhiều với cô ta: "Chưa."
Cao Tĩnh Mạn trực giác Tô Diệu Vân chắc chắn là đang cố tỏ ra mạnh mẽ, không tiện nói điểm của lớp mình. Hơn nữa cho dù học sinh lớp Tô Diệu Vân có tiến bộ thế nào thì điểm trung bình lớp cô ta lần này là 70, tiến bộ hơn trước 5 điểm, cô ta không tin Tô Diệu Vân có thể đuổi kịp.
Những giáo viên khác rất coi thường vẻ mặt của Cao Tĩnh Mạn nhưng không ai nói gì.
Mười phút sau, hiệu trưởng đến thấy mọi người đã đông đủ, liền bảo mọi người đến phòng họp họp.
Thấy mọi người đã ngồi xuống, hiệu trưởng cười tươi nói: "Hôm nay tôi muốn khen ngợi một giáo viên, dưới sự dạy dỗ của cô ấy, học sinh tiến bộ vượt bậc, đạt được thành tích khá tốt."