Nếu bị người khác nghe thấy những lời này thì nhà bà sẽ thành cái gì? Nhà ma à? Sau này người khác sẽ nghĩ về nhà bà như thế nào?
Hoàng Lan Tuệ thấy mẹ mình bị ức hiếp thì lập tức không vui, khinh thường nhìn con ngỗng con đang chảy nước mũi: "Dì Chung, con ngỗng con này nhìn là biết bị cảm lạnh rồi nhưng trời nóng như thế này sao lại vô duyên vô cớ bị cảm lạnh, chắc là do dì không để ý."
Lời này vừa nói ra, những người xung quanh đang hóng hớt lập tức im lặng.
Chung Thanh cau mày nhìn Hoàng Lan Tuệ, cô gái này chỉ nói một câu mà thật sự là bốn lạng đẩy ngàn cân nhưng lại không thể phản bác, mấy ngày nay bận quá nên bà chỉ cho ngỗng ăn đơn giản.
Hoàng Lan Tuệ thấy vậy thì đắc ý không thôi.
Tô Diệu Vân trong đám người nghe Hoàng Lan Tuệ bóng gió nói Chung Thanh không nuôi lợn cẩn thận nên lợn không có chửa, trong lòng cười khẩy, đây đúng là một trà xanh có chút trình độ.
Cô từ từ đi đến bên cạnh Chung Thanh, quát lớn: "Dì Quách, dì có ý gì? Bây giờ đang phá bốn cũ, dì còn nói những lời như vậy! Có tin tôi lập tức tố cáo để dì bị diễu phố không, các dì xung quanh đây đều là nhân chứng!"
Quách Vũ Sa nghe vậy thì nóng mắt, lập tức hét lên: "Cái này... Diệu Vân à, vừa nãy dì hồ đồ, cháu đừng tố cáo dì."
Nói xong định kéo Hoàng Lan Tuệ chạy, không ngờ cô ta đứng im không nhúc nhích: "Lan Huệ!"
Hoàng Lan Tuệ vỗ vỗ chiếc áo bị mẹ mình kéo nhăn, ghét bỏ không thôi, bọn họ chạy đi không phải vừa ý Tô Diệu Vân sao, vì vậy không vui nói: "Vội cái gì?"
Tô Diệu Vân thấy Hoàng Lan Tuệ tỏ vẻ không quan tâm, chế nhạo nói: "Nghe nói tháng trước bà nội cô bị cảm lạnh, vậy thì bình thường cô và mẹ cô cũng không quan tâm chăm sóc bà nội lắm nhỉ?"
Thời buổi này, nếu người trong thôn bất hiếu sẽ bị người ta chỉ trích, Tô Diệu Vân vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán.
"Ngỗng sư tử đầu bệch con vốn dễ bị bệnh, hơn nữa việc bị bệnh còn liên quan đến sức đề kháng, Lan Huệ và dì Quách nên đọc nhiều sách một chút."
"Nói bậy không tốt đâu."
"Haha, đúng là như vậy."
"Ha ha ha, ai nói không phải chứ, ngỗng con rất khó sống, Chung Thanh bà đừng buồn nữa."
Hoàng Lan Tuệ nghe thấy tiếng cười của mọi người xung quanh, nghĩ đến việc Tô Diệu Vân thay mình làm giáo viên, tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, bỏ đi.
"Mẹ, mẹ đi gọi cha và anh chị về ăn cơm trước, chuyện này cứ giao cho con xử lý." Tô Diệu Vân vào sân, nhận lấy cái thùng đựng ngỗng con.
"Diệu Vân à, con xem còn cứu được không?" Chung Thanh lo lắng nói.
Tô Diệu Vân cầm con ngỗng con lên xem kỹ, phát hiện đúng là bị cảm lạnh, bảo Chung Thanh đừng lo lắng, sau khi ăn cơm cô đi lấy ít thuốc về là được.
Bữa tối, Khoái Khoái và Khiêu Khiêu được uống "canh gà" mà chúng hằng mơ ước.
"Cô út, đúng là có vị thịt gà!"
"Ngon quá!"
Những người khác đều bận ăn rau uống canh, từ lần trước Tô Diệu Vân hầm chân giò thì cả nửa tháng nhà không ăn thịt cá gì, trong bụng không có chút dầu mỡ nào. Hôm nay cuối cùng cũng được ngửi thấy mùi thịt để thỏa cơn thèm, chưa kể đến canh nấu từ nấm thông, thơm ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt cả lưỡi.
"Còn món ngon hơn nữa!"
Tối nay Tô Diệu Vân cố ý nói với chị dâu nấu ít nấm thông lại, cô định xào một ít nước sốt nấm thông, trộn cơm ăn thì ngon không gì sánh bằng.
Những ngày bữa no bữa đói, lâu ngày không có dầu mỡ khiến cô nghĩ đến kiếp trước mà nhớ nhung. Thở dài một hơi, làm sao mới có thể ăn no uống đủ mỗi ngày đây?