Thập Niên 70: Cô Nàng Bệnh Kiều Và Kẻ Điên Thành Đôi

Chương 43

Trước Sau

break

Lúc bấy giờ Khương Kiến Quốc còn quá nhỏ, cũng chưa hiểu chuyện. Để làm xong những công việc mà Lý Tiểu Hoa giao phó, ngày nào ông cũng thức khuya dậy sớm làm lụng.

Về sau, ông vừa tốt nghiệp tiểu học thì không đi học nữa, trình độ văn hóa cũng chỉ nhỉnh hơn người mù chữ một chút mà thôi.

Khương Kiến Quốc làm người thật thà, thật sự không nhìn ra được dã tâm hiểm ác của Lý Tiểu Hoa.

Hơn nữa lúc đó ông cụ Khương vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, Lý Tiểu Hoa cũng không dám làm quá đáng.

Cứ như vậy, mãi cho đến lúc Khương Kiến Quốc bàn chuyện cưới hỏi, bản ý của Lý Tiểu Hoa là muốn Khương Kiến Quốc đi xem mắt cô cháu gái bên nhà mẹ đẻ của mình, nói rằng có thể thân càng thêm thân.

Nhưng Khương Kiến Quốc không đồng ý. Ông nhớ kỹ cô cháu gái nhà mẹ đẻ mà Lý Tiểu Hoa nhắc tới, vừa lười biếng lại vừa tham ăn thì cũng thôi đi. Hồi Tết, lúc ông sang nhà bà ngoại chơi thì đã từng gặp mặt, cô ta căn bản là coi thường ông.

Khương Kiến Quốc không biết rốt cuộc Lý Tiểu Hoa có ý gì, bởi vì ông biết đối phương vốn chướng mắt một gã nông dân như mình.

Đó là lần đầu tiên Khương Kiến Quốc làm trái ý Lý Tiểu Hoa. Lý Tiểu Hoa giận dữ tột cùng, ngày nào cũng khóc lóc kể lể với ông cụ Khương. Mỗi lần nhìn thấy Khương Kiến Quốc, bà ta lại hầm hầm hừ hừ, tỏ thái độ khó chịu ra mặt.

Khương Kiến Quốc cứ cứng cổ cự tuyệt, nhất quyết không chịu.

Vốn dĩ chuyện này vẫn còn phải ầm ĩ một trận, nhưng không bao lâu sau, Khương Kiến Quốc đã tình cờ quen biết Miêu Ngọc Lan, người con gái khiến ông vừa gặp đã yêu.

Miêu Ngọc Lan lúc bấy giờ tuy có vẻ tiều tụy xơ xác, nhưng khí chất tỏa ra trên người vẫn khác hẳn bọn họ, lập tức thu hút sự chú ý của Khương Kiến Quốc.

Khi biết Miêu Ngọc Lan đang vội vã tìm đối tượng cho mình, Khương Kiến Quốc liền nảy sinh tâm tư.

Nhà Miêu Ngọc Lan đã không còn ai nữa. Thời buổi bấy giờ cục diện rối ren, bà là người chạy nạn đến thôn Khương Gia.

Trước lúc người thân cuối cùng của Miêu Ngọc Lan nhắm mắt xuôi tay, bà đã gả mình cho Khương Kiến Quốc, một người nông dân thật thà.

Nhìn thấy Miêu Ngọc Lan tìm được bến đỗ, mẹ của bà đã mỉm cười buông tay lìa đời.

Miêu Ngọc Lan đau đớn tột cùng, dẫn theo Khương Kiến Quốc chôn mẹ mình ở ngọn núi phía sau.

Con dâu vất vả lắm mới nhắm trúng lại bị Miêu Ngọc Lan thay thế, Lý Tiểu Hoa vô cùng phẫn nộ.

Nhưng Khương Kiến Quốc đã quyết tâm muốn ở bên cạnh Miêu Ngọc Lan, vì chuyện này mà quỳ rạp trước mặt bố ruột mãi không chịu đứng lên.

Ông cụ Khương nghe lời Lý Tiểu Hoa nhưng vẫn để tâm đến nguyện vọng của cậu con trai cả.

Dù cho thường ngày Lý Tiểu Hoa có làm gì đi chăng nữa, Khương Kiến Quốc vẫn không có cảm xúc gì quá lớn, ông cụ Khương vì muốn duy trì sự hòa thuận trong gia đình nên cũng nhắm mắt làm ngơ.

Nay Khương Kiến Quốc đã trở nên cứng rắn, ông cụ Khương cũng ủng hộ con trai.

Thế nhưng nói gì Lý Tiểu Hoa cũng không chịu để Miêu Ngọc Lan bước chân vào cửa. Ai ngờ đúng lúc này, chuyện cô cháu gái nhà mẹ đẻ của bà ta chưa chồng mà chửa lại đột ngột vỡ lở!

Lần này chắc chắn là đã tát một cú đau điếng vào mặt Lý Tiểu Hoa!

Không ngờ "cô con dâu" mà bà ta ưng ý lại là một người đàn bà lăng loàn, đã gian díu với kẻ khác từ trước khi cưới, hơn nữa còn mang thai một đứa con hoang!

Mãi đến lúc này Khương Kiến Quốc mới hiểu ra tại sao cô cháu gái đằng ngoại của Lý Tiểu Hoa, người em họ trên danh nghĩa luôn coi thường ông, lại bằng lòng gả cho ông.

Hóa ra người ta muốn tìm ông để đổ vỏ!

Khương Kiến Quốc có cảm giác quả nhiên là vậy, ánh mắt ông vô cùng trầm tĩnh khi đối mặt với một Lý Tiểu Hoa đang chột dạ.

"Mẹ, Ngọc Lan là vợ con, một tuần nữa con sẽ đón cô ấy qua cửa!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương