Khương Thường Hoan cười híp mắt: "Anh hai! Em tự khuân tới đây đấy!
Em thấy chiếc bàn trong phòng mẹ cũ quá rồi nên muốn đổi cho mẹ một chiếc mới. Cái này chỉ cần chắp thêm một cái chân là dùng được ngay! Nó vẫn còn mới lắm!
Mặc dù trông nó có vẻ hơi to, nhưng thực ra không nặng lắm đâu! Không tin thì anh hai khuân thử xem!"
Thấy Khương Thường Hoan quả quyết như vậy, Khương Thường Duệ bán tín bán nghi nhấc chiếc bàn trang điểm lên. Tuy nó không quá nặng, nhưng cũng chẳng hề nhẹ.
Một lúc sau, anh ấy đặt chiếc bàn trang điểm xuống, trên mặt lộ ra một chút xót xa: "Hoan Hoan, vất vả cho em rồi! Đoạn đường sau cứ để anh hai khuân cho!"
Khương Thường Hoan bật cười: "Anh hai cứ yên tâm đi, cô em gái này của anh vẫn có sức lắm đấy!"
Hai người khuân đồ đến chỗ chú Đại Dũng đánh xe bò cùng thôn, chuẩn bị đi nhờ xe bò về nhà.
Khi họ đến nơi, Khương Thường Chí cũng vừa vặn chạy tới.
Nhìn thấy Khương Thường Duệ và Khương Thường Hoan khuân theo đống đồ nặng nề đi tới, anh ấy vô cùng ngạc nhiên: "Sao hai đứa kiếm được nhiều đồ thế này mang về vậy?"
Sau khi giải thích rõ ràng với Khương Thường Chí, ba anh em liền trèo lên xe bò.
Trên xe không chỉ có ba anh em Khương Thường Hoan. Các bà, các thím cùng thôn vốn mang tâm hồn hóng hớt, nay thấy họ mang theo chiếc rương lớn như vậy bèn mồm năm miệng mười thi nhau hỏi han.
Khương Thường Hoan cũng không hề rụt rè, ai hỏi gì cô đều đáp nấy.
Hai người anh của Khương Thường Hoan ngồi bên cạnh vểnh tai lắng nghe. Khi chắc chắn rằng những người khác không làm khó em gái mình, họ mới im lặng không lên tiếng.
Dù sao thì phụ nữ nói chuyện với nhau, bọn họ cũng không tiện xen vào.
Nhìn thấy dáng vẻ đoan trang, hào phóng lại biết lo liệu việc nhà của Khương Thường Hoan, bác gái đi cùng thật sự càng nhìn càng thấy thích.
Con trai bà ấy đang làm lính trong quân đội, tiêu chuẩn chọn vợ rất cao. Nếu như có thể quen được một nữ sinh cấp ba như con gái của đại đội trưởng, chắc chắn sẽ chịu lấy vợ ở quê nhỉ?
Bác gái này chính là mẹ của Cố Nam Sơn. Con trai bà ấy cũng đã hai mấy, sắp bước sang tuổi ba mươi rồi, nhưng vẫn mãi chưa chịu lập gia đình.
Trước đây cứ viện cớ là chưa gặp được người thích hợp, ở trong quân đội cũng chẳng tìm được ai vừa ý.
Con trai đang nghĩ gì, mẹ Cố làm sao mà không biết cho được?
Chẳng qua là anh ta chê bai những cô gái trong thôn thôi!
Nhưng đừng thấy con gái trong thôn da dẻ có hơi đen một chút, thân hình họ rất rắn chắc, nhìn qua là biết dễ sinh đẻ!
Nhan sắc của họ có hơi bình thường một chút, nhưng con gái của đại đội trưởng thì khác nha! Con bé từ nhỏ đã được cưng chiều mà lớn lên, da dẻ trắng trẻo mịn màng. Con trai bà ấy chỉ cần nhìn một cái là sẽ thích ngay!
Càng đừng nói đến việc con gái của đại đội trưởng còn là một nữ sinh cấp ba, vừa có học thức lại vừa xinh đẹp. Chắc chắn là con trai bà ấy sẽ thích!
Trước đây bà ấy chỉ biết con gái của đại đội trưởng được người nhà cưng chiều, chỉ biết cắm đầu vào việc học.
Hôm nay thấy con bé còn biết suy nghĩ cho gia đình, chỉ đi lên huyện một chuyến mà đã tìm được bao nhiêu đồ đạc thế này, nhìn cũng là người rất biết vun vén nhà cửa.
Mẹ Cố cảm thấy vô cùng hài lòng. Bà ấy quyết định sẽ quan sát thêm vài ngày nữa, đến lúc đó sẽ đánh bức điện tín cho con trai, gọi anh ta về quê xem mắt!
Khương Thường Hoan không hề biết rằng chỉ một hành động nhỏ nhoi cũng đã trở thành hiệu ứng cánh bướm, làm thay đổi suy nghĩ của mẹ Cố.
Trong cốt truyện gốc của cuốn tiểu thuyết "Quân hôn thập niên 70: Thôn hoa được sủng ái chạy đi đâu", mẹ Cố sẽ nảy sinh ý định nhận cô làm con dâu vào một năm sau, khi Khương Thường Hoan đã thi đỗ đại học.
Hiện tại, những hành động khác biệt của Khương Thường Hoan sau khi sống lại đã làm thay đổi một phần hướng đi của cốt truyện.