"Hoan Hoan, thuốc này trị trầy xước hiệu quả lắm, em cầm lấy đi!"
Nhìn tuýp thuốc mỡ trong tay, Khương Thường Hoan cảm thấy vô cùng cảm động.
Các anh trai của cô luôn như vậy, họ luôn nơm nớp lo sợ cô phải chịu chút xíu tủi thân, có đồ tốt gì cũng đều nghĩ đến việc dành cho cô!
Khương Thường Hoan không tiếp tục từ chối nữa. Cô không đành lòng phụ ý tốt của Khương Thường Duệ nên đã mỉm cười nhận lấy tuýp thuốc mỡ.
Biết Khương Thường Hoan chưa ăn cơm, Khương Thường Duệ liền dẫn em gái đến nhà ăn của nhà máy dệt để dùng bữa.
Thêm một người ăn, lúc Khương Thường Duệ lấy thức ăn tay không hề run chút nào.
Nếu chỉ có một mình, anh ấy sẽ chỉ lấy một món rồi ăn cùng với dưa muối mang từ nhà lên cho qua bữa.
Hôm nay em gái hiếm khi đến nhà máy thăm mình, Khương Thường Duệ liền lấy hẳn ba món, một mặn hai nhạt, cộng thêm hai bát cơm trắng.
Nhìn thấy Khương Thường Duệ phá lệ lấy phần cơm phong phú như vậy, bác gái phụ trách chia cơm liếc nhìn Khương Thường Hoan đang đứng đợi bên cạnh, vui vẻ trêu ghẹo:
"Tiểu Khương, cậu dẫn đối tượng đến nhà máy đấy à?"
Khương Thường Duệ giật nảy mình, vội vàng giải thích: "Bác ơi! Bác hiểu lầm rồi! Đó là em gái ruột của cháu! Em ấy đang học ở trường Trung học số 1. Hôm nay em ấy mang đồ ở nhà lên cho cháu, nên cháu mới dẫn em ấy đến nếm thử thức ăn của nhà máy chúng ta mà!"
Nghe Khương Thường Duệ giải thích, bác gái lộ vẻ kinh ngạc. Bác nhìn Khương Thường Hoan thêm vài lần, nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ thêm một chút:
"Tiểu Khương à, cậu có phúc lắm đấy! Em gái nhà cậu vừa xinh xắn lại còn biết chữ nữa! Thật sự rất tuyệt! Hai anh em ăn ngon miệng nhé!"
Vừa nói, tay bác gái không hề run rẩy chút nào, bác múc cho Khương Thường Duệ một muỗng thức ăn đầy ắp.
Khương Thường Duệ cảm ơn ý tốt của bác gái rồi bưng khay cơm đi tìm Khương Thường Hoan.
Chỗ ngồi mà Khương Thường Hoan tìm được không cách xa cửa sổ chia thức ăn lắm, do đó Khương Thường Duệ chỉ cần liếc mắt là đã nhìn thấy cô.
Khương Thường Hoan cũng nghe được tiếng Khương Thường Duệ và bác gái nói đùa ban nãy, trong lòng cô vẫn còn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Sau khi hai người ăn cơm và hỏi thăm tình hình gần đây của nhau xong, Khương Thường Hoan liền quay trở về trường.
Vốn dĩ Khương Thường Duệ định đưa em gái về trường, nhưng Khương Thường Hoan nói trường học cách đây không xa, bây giờ trời vẫn còn sớm nên cứ để Khương Thường Duệ đi lo việc sản xuất của mình.
Nhiệm vụ dạo này của Khương Thường Duệ quả thật khá nặng nề. Sau khi xác nhận Khương Thường Hoan thật sự có thể tự về được, anh ấy mới lưu luyến quay trở lại nhà máy.
Nhìn dáng vẻ bình an vô sự của anh hai, Khương Thường Hoan mới thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra trong lòng cô vẫn còn chút bóng ma tâm lý. Cô chỉ sợ nếu hôm nay anh hai ra khỏi nhà máy để đưa mình về thì anh sẽ lại đi vào vết xe đổ của kiếp trước.
Bây giờ gia đình không xảy ra chuyện gì, anh hai cũng đang làm việc đàng hoàng trong nhà máy, Khương Thường Hoan liền yên tâm trở về trường.
Khương Thường Hoan không hề phát hiện ra rằng, khi cô rời khỏi nhà máy dệt, phía sau vẫn luôn có một bóng người lặng lẽ bám theo.
Sau khi xác nhận Khương Thường Hoan đã thuận lợi về đến trường, bóng người kia mới rời đi.
Chỉ còn ba ngày nữa là phải về thôn, nghĩ đến không gian của mình, Khương Thường Hoan dự định thứ Sáu sẽ xin thầy giáo nghỉ một ngày.
Quả thật bây giờ bọn họ đã lên lớp 12, nhưng phong trào vận động đã diễn ra nhiều năm như vậy, kỳ thi đại học cũng bị bãi bỏ, nhà trường quản lý tình hình học tập của học sinh không còn nghiêm ngặt nữa.
Những trường như trường Trung học số 1 thì còn đỡ, phần lớn học sinh vẫn chịu khó nghe giảng, các thầy cô giáo cũng tương đối có trách nhiệm.
Ở các trường trung học kém hơn khác, học sinh cúp học đã là chuyện thường ngày ở huyện, chỉ cần học sinh không chửi mắng giáo viên đã là tốt lắm rồi.