Thập Niên 70: Cô Nàng Bệnh Kiều Và Kẻ Điên Thành Đôi

Chương 10

Trước Sau

break

"Rầm rầm rầm!"

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, mẹ Triệu và Triệu Dẫn Đệ ở bên trong đều giật nảy mình.

Mẹ Triệu còn tưởng là kẻ nào trong thôn đến gây sự, ở trong nhà liền lớn tiếng chửi rủa:

"Đứa chết tiệt nào đấy! Gõ gõ gõ! Gọi hồn à! Lát nữa gõ hỏng cửa nhà bà, xem bà xử lý mày thế nào."

Nhìn Triệu Dẫn Đệ đang luống cuống tay chân bên cạnh, mẹ Triệu cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì,

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau ra ngoài mở cửa xem là đứa chết dẫm nào gõ cửa mạnh thế hả! Thật sự không khiến người ta bớt lo mà!"

"Dạ, dạ, vâng!"

Bị mẹ đẻ mắng, Triệu Dẫn Đệ cũng không dám tức giận, dáng vẻ có chút khép nép sợ sệt, vội vàng chạy bước nhỏ ra ngoài mở cửa.

Khi nhìn thấy Khương Thường Hoan xuất hiện trước mặt, Triệu Dẫn Đệ rất kinh ngạc. Nghĩ đến việc mình và chồng đến nhà mẹ đẻ giúp đỡ cũng đã được mấy ngày rồi, không biết có phải nhà chồng có gì bất mãn hay không, do đó cô ấy có chút chột dạ.

"Em, em út, là em à! Vừa rồi mẹ chị không cố ý đâu, em đừng để trong lòng nhé! Ở nhà xảy ra chuyện gì sao?"

Khương Thường Hoan bây giờ không thể nghe lọt tai mấy chữ "ở nhà xảy ra chuyện". Cô liếc nhìn chị dâu mình một cái, kìm nén sự oán hận trong lòng.

Dù sao thì chuyện của kiếp trước vẫn chưa xảy ra.

Nghe nói chị dâu cũng bất đắc dĩ mới bị giữ lại, kiếp này cô cứ quan sát kỹ lưỡng trước đã.

Mẹ Triệu ở trong nhà nghe thấy người đến là em chồng của Triệu Dẫn Đệ, cũng lập tức im lặng. Bà ta không muốn đắc tội với thông gia.

Phải biết rằng, có một gia đình thông gia làm đại đội trưởng như thế này, đã giúp bọn họ ngẩng cao đầu hơn không ít ở thôn Triệu gia.

Khương Thường Hoan tạm thời vẫn chưa muốn trở mặt, thế là cô nặn ra một nụ cười:

"Chị dâu, trước đây em bị ốm nên mới để Thạch Đầu và Nha Đầu đi theo anh chị qua đây. Bây giờ em khỏi rồi, bố mẹ cũng nhớ hai cháu, nên muốn đón chúng về.

Còn nữa, bên này anh chị đã bận xong chưa? Việc bên nhà hơi nặng, bố mẹ muốn để anh cả về rồi."

Mặc dù mẹ Triệu ở trong nhà không lên tiếng, nhưng thực ra bà ta vẫn luôn lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Khi nghe thấy Khương Thường Hoan muốn đón hai đứa trẻ về, bà ta còn khá vui mừng. Vốn dĩ con gái và con rể đến làm việc là rất tốt, chỉ là dẫn theo hai miệng ăn tới khiến bà ta khá không vui.

Nhưng nghe nói nhà chồng của con gái không có người trông trẻ, bà ta cũng đành chấp nhận. Dù sao thì bà ta vẫn phải dựa vào con gái và con rể làm việc.

Nay nghe thấy em chồng của con gái muốn đón hai đứa của nợ kia đi, bà ta rất vui mừng.

Chỉ có điều bà ta vừa nghe thấy gì cơ?

Khương Thường Hoan không chỉ muốn đưa hai đứa trẻ đi, mà còn muốn đưa cả con rể đi sao?

Chuyện này không được!

Phải biết rằng mặc dù Khương Thường Thành chỉ mới qua đây vài ngày, nhưng sức lực làm việc đó còn sung mãn hơn bố Triệu nhiều!

Mấy ngày nay khi bố Triệu ra ngoài làm việc, cái cằm sắp hếch lên tận trời rồi!

Chính là vì con rể đã làm cho nhà họ Triệu bọn họ nở mày nở mặt mà!

Nghĩ như vậy, mẹ Triệu cũng không giả vờ dáng vẻ không xuống được giường nữa, vội vàng bế cục cưng của mình ra khỏi cửa tìm Khương Thường Hoan nói chuyện:

"Cháu à! Con rể của tôi còn chưa về được đâu!"

Nhìn thấy mẹ Triệu quấn con trai kín mít nhưng vẫn phải đi ra ngoài, một tia hung ác lóe lên rồi biến mất trong mắt Khương Thường Hoan.

Kiếp trước, sau khi nhà họ Khương xảy ra chuyện, Khương Thường Hoan không muốn đi tìm bà nội và chú út, do đó ngay lập tức đã đến nhà họ Triệu tìm chị dâu về nhà chủ trì.

Không ngờ người nhà họ Triệu vừa nghe tin bố mẹ và tất cả đàn ông nhà họ Khương đều xảy ra chuyện, nói thế nào cũng không cho phép Triệu Dẫn Đệ trở về!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương