Thập Niên 70: Cô Nàng Bệnh Kiều Và Kẻ Điên Thành Đôi

Chương 1

Trước Sau

break

Khương Thường Hoan đột ngột mở mắt, hơi thở dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi.

Cô phát hiện nơi này không phải là căn nhà rách nát trong núi sâu, cũng không phải là âm tào địa phủ âm u chết chóc mà là ngôi nhà cô đã sống suốt mười tám năm trời.

Nhìn những món đồ đạc quen thuộc bày biện trong phòng, nước mắt Khương Thường Hoan cứ thế tuôn rơi lã chã.

Thường Hoan vội vã lật người xuống giường, lao ra mở cửa phòng.

Ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên khuôn mặt khiến Khương Thường Hoan chắc chắn rằng, cô thực sự đã trở về rồi!

Trở về thời điểm trước khi mọi bi kịch xảy ra!

Là ông trời thương xót hay chỉ là giấc mộng Nam Kha?

Nhưng cô nhận ra, thời điểm mình sống lại vô cùng cấp bách...

Thường Hoan không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng sắp xếp lại những ký ức hỗn độn trong đầu.

Chính vào ngày hôm nay, sau khi bố mẹ cô đi làm về sẽ chết tại chỗ vì ăn nhầm thức ăn có độc mà không kịp đưa đi cấp cứu.

Tiếp đó, anh cả của cô vốn đang làm việc bên ruộng nhà vợ, khi nghe tin dữ, vì quá nóng lòng nên trượt chân ngã chết trên đường về.

Anh hai nhận được tin tức người trong thôn báo, trên đường từ trường học chạy về nhà thì bị xe tông chết!

Ngay cả hai đứa cháu nhỏ nhất, vì không có ai trông coi trong đám tang nên cũng bị bọn buôn người bắt cóc, bặt vô âm tín!

Còn chị dâu cả khi ấy đang về thăm nhà mẹ đẻ, nghe tin nhà họ Khương gặp biến cố lớn bèn bị người nhà bên đó giữ chặt lại, không cho ló mặt ra ngoài!

Cuối cùng, chính cô - Khương Thường Hoan - trong lúc tuyệt vọng không lối thoát, không thể đối mặt với thảm cảnh ấy, lại bị chính những người thân ruột thịt bán cho bọn buôn người...

Cứ như vậy, cả gia đình tan nát...

Vào thời điểm này ở kiếp trước, Khương Thường Hoan bị mắc một trận cảm nặng.

Mẹ cô - bà Miêu Ngọc Lan đã ở nhà chăm sóc cô suốt hai ngày, thấy tình hình ổn định mới yên tâm đi làm.

Bởi vì hiện tại đang là thời đại kinh tế tập thể, người tay chân lành lặn mà không đi làm kiếm công điểm thì chắc chắn sẽ bị người ta chỉ trỏ, đâm bị thóc chọc bị gạo sau lưng.

Miêu Ngọc Lan ở nhà chăm con hai ngày đã nhiều lắm rồi, nếu còn không đi làm thì sẽ có lời ra tiếng vào trong đại đội.

Bà không lo người khác nói xấu mình, bà chỉ sợ người ta đàm tiếu về con gái.

Nào là tiểu thư đỏng đảnh, ốm đau một chút cũng bắt mẹ già hầu hạ trước sau, những lời đó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của con gái.

Khương Thường Hoan cũng sắp đến tuổi bàn chuyện cưới xin rồi, Miêu Ngọc Lan tuyệt đối không nỡ để danh tiếng của con gái chịu bất kỳ tổn hại nào.

Vì thế, thấy sức khỏe con gái đã khá hơn, bà bèn cùng chồng là Khương Kiến Quốc ra đồng làm việc.

Nhưng vào ngày hôm nay, cả hai vợ chồng sẽ trúng độc dẫn đến mất mạng!

Tiếp sau đó, gia đình họ Khương cũng nhanh chóng tan đàn xẻ nghé!

Nhanh lên! Phải nhanh hơn nữa!

Lúc này, trong đầu Thường Hoan chỉ có duy nhất một ý nghĩ đó!

Khương Thường Hoan không thấy rằng nốt ruồi son nhỏ xíu trên cổ tay cô đột nhiên lóe sáng, cơ thể của cô cũng theo đó mà âm thầm hồi phục.

Dần dần, cô cảm thấy đầu óc trở nên tỉnh táo hẳn, cơ thể cũng khôi phục lại trạng thái khỏe mạnh.

Tuy nhiên cô vẫn chưa phát hiện ra sự thay đổi kỳ lạ trên cơ thể mình, chỉ cho rằng do bản thân quá nóng lòng cứu người nên mới có sức lực dồi dào đến thế.

Khi Khương Thường Hoan vội vã chạy đến nơi làm việc của bố mẹ thì hai người họ đang tranh thủ cấy cho xong chỗ mạ cuối cùng. Vì lát nữa mặt trời lên cao thì nắng sẽ gắt, nếu lúc đó mới cấy, mạ non rất dễ bị héo chết.

Khó khăn lắm mới chạy được đến bờ ruộng, Khương Thường Hoan còn chưa kịp lấy hơi để thở, đã vội vàng cất tiếng gọi bố mẹ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương