Thập Niên 70: Cháu Gái Duy Nhất Ba Đời Được Cưng Chiều Hết Mực

Chương 1: Mộng hồi kiếp trước

Trước Sau

break

“Công chúa! Tướng... Tướng quân ngài ấy...”

Thẩm Vân Từ lúc này đang ngồi trong tẩm cung, trên tay cầm một cuốn thoại bản. Chợt nghe thấy tiếng gọi của Tử Vân, nàng vội vàng đặt cuốn sách xuống, nhìn nha đầu đang hớt hải chạy vào với vẻ mặt đầy lo âu mà hỏi dồn: “Tử Vân, Sùng Hồi xảy ra chuyện gì? Có biến cố gì rồi? Ngươi mau nói đi!”

Tử Vân vừa nhận được tin dữ liền tức tốc chạy đi tìm công chúa. Thế nhưng, khi đối diện với người, lời đến bên miệng lại chẳng thể nào thốt ra nổi. Sao số kiếp của công chúa nhà nàng lại khổ đến nhường này cơ chứ!

Thấy Tử Vân ấp úng mãi không nói, Thẩm Vân Từ càng thêm sốt ruột, giọng nàng run lên: “Tử Vân, rốt cuộc là có chuyện gì? Ngươi định dọa ta chết khiếp đấy à?”

Tử Vân nghẹn ngào thưa: “Công chúa... Tướng quân sau khi hay tin người phải đi hòa thân đã dấy binh đánh tới... Chỉ là... chỉ là...”

Nghe đến đây, Thẩm Vân Từ cảm thấy đất trời như quay cuồng. Nàng phải vịn chặt tay vào mép bàn mới giữ vững được thân mình, cố gắng trấn tĩnh hỏi lại: “Chàng ấy bị thương sao? Có nghiêm trọng không?”

Tử Vân đáp: “Công chúa... Tướng quân... ngài ấy đi rồi.”

Thẩm Vân Từ thảng thốt: “Đi rồi? Thế nào gọi là đi rồi?”

Dứt lời, Thẩm Vân Từ cảm giác như có ai đó đang siết chặt lấy cổ họng mình, vạn vật trước mắt bắt đầu chao đảo điên cuồng. Giây tiếp theo, cả người nàng lịm đi, ngã xuống đất bất tỉnh.

Tử Vân hoảng hốt đỡ lấy công chúa, hướng ra phía ngoài gào lên tuyệt vọng: “Người đâu! Mau tới đây! Công chúa ngất xỉu rồi!”

Nhưng hỡi ôi, nàng chỉ là một công chúa hòa thân thất sủng, lưu lạc nơi đất khách quê người này, sống chết nào có ai bận tâm.

Tử Vân chỉ biết bất lực quỳ bên giường canh giữ cho công chúa. Nàng đã từng chạy đi cầu xin đám thị vệ bên ngoài, nhưng ngay cả cái sân viện này nàng cũng không bước ra khỏi được, nói gì đến chuyện mời ngự y. Nàng phải làm sao đây? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn công chúa nằm liệt trên giường thế này sao?

Cũng may, Thẩm Vân Từ rất nhanh đã tỉnh lại. Chỉ là, trong đôi mắt nàng giờ đây không còn chút ánh sáng nào nữa, u tối và tĩnh lặng như tro tàn.

Nhìn Tử Vân đang lo lắng tột độ bên cạnh, nàng khẽ mấp máy môi, giọng nói nhẹ bẫng: “Tử Vân, ngươi lớn lên cùng ta từ nhỏ. Trong lòng ta, ngươi chẳng khác nào muội muội ruột thịt. Ta viết một bức thư, ngươi hãy thay ta mang về Đại Dung, hóa vàng cho Sùng Hồi nhé.”

Nghe vậy, Tử Vân bật khóc nức nở, lắc đầu nguầy nguậy: “Nô tỳ không đi đâu! Công chúa, nô tỳ muốn ở lại bên người. Nếu nô tỳ đi rồi, người ở lại nơi này biết xoay xở làm sao?”

Thẩm Vân Từ cười buồn bảo: “Ngốc ạ, ta đương nhiên sẽ sống tốt rồi. Ta là công chúa kia mà, ai dám làm gì ta chứ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc