Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân

Chương 7

Trước Sau

break

Đã không thể ly hôn, cô phải nghĩ cách thu phục tên đàn ông tồi kia, tránh cho anh thật sự ngoại tình, ngủ với anh cũng thấy ghê tởm.

Còn về tình yêu, thôi bỏ đi!

Không yêu thì sẽ không đau!

Vì vậy, trong mắt cô bây giờ, tên đàn ông tồi kia chỉ là lá bùa hộ mệnh và công cụ để ngủ cùng mà thôi.

Kiếp trước, cô cũng chỉ mới trải qua hai mối tình. Mối tình đầu yêu chân thành nhưng không đi đến bước cuối cùng, cuối cùng cũng chia tay trong lặng lẽ. Mối tình thứ hai thì ngược lại, đã tiến thêm một bước, nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui được bao lâu thì cô đã xuyên không rồi.

Kiếp trước 26 tuổi vẫn chưa lấy chồng, kiếp này vừa tròn 18 tuổi đã vội vàng gả đi.

Điều nực cười nhất là kết hôn mà không có hôn lễ hay tiệc rượu.

Cũng chẳng còn cách nào khác.

Rơi vào thời kỳ đói kém, đừng nói đến chuyện kết hôn, rất nhiều người dù đã kết hôn cũng không dám sinh con, cho dù có mang thai, sinh ra cũng khó nuôi.

Lúc kết hôn, nhà họ Lục cho Tô Nghiên bốn trăm đồng tiền lễ, một chiếc đồng hồ đeo tay nữ, hai miếng vải, hai bộ quần áo.

Nghe nói nhà họ Lục vốn định mua cho họ một chiếc xe đạp, nhưng trước khi kết hôn, Lục Đình đã nhường phiếu xe đạp mà anh dành dụm được cho em gái lớn Lục Thư.

Lục Thư cũng mới kết hôn không lâu, vợ chồng cô ta đều làm việc trong nhà máy, không có xe đạp rất bất tiện, trong người có tiền nhưng không có phiếu nên mới nhờ người nhà nghĩ cách.

Nhà họ Tô nhận bốn trăm đồng tiền lễ, không tiêu xài một đồng nào, đều giữ lại cho Tô Nghiên, ngoài ra nhà họ còn thêm vào sáu trăm đồng.

Bố mẹ Tô Nghiên cho bốn trăm đồng tiền hồi môn, anh cả Tô Trạch cho hai trăm đồng tiền mừng cưới, cộng thêm tiền lễ của nhà trai, tổng cộng được một nghìn đồng, Giang Linh Linh đã đi mở một tài khoản cho Tô Nghiên rồi gửi toàn bộ vào ngân hàng.

Anh hai Tô Lãng vẫn đang học đại học, đương nhiên không có tiền mừng cưới, nhưng anh ấy nói sau này đi làm rồi sẽ tiết kiệm tiền mua cho em gái một chiếc máy may.

Cả xe đạp của nhà chồng và máy may của nhà mẹ đẻ đều chỉ là lời hứa. Thôi được rồi, cô cũng không muốn so đo, dù sao năm nay cũng khó khăn.

Vì vậy, Tô Nghiên kết hôn với Lục Đình, trên người chỉ có một chiếc đồng hồ đeo tay, một cuốn sổ tiết kiệm và một bộ quần áo mới.

Trước khi đi làm nhiệm vụ, Lục Đình đã đưa cho chủ nhân cũ của cơ thể này vài chục đồng và một ít phiếu lương thực, ai ngờ chủ nhân cũ lại làm đại gia, bản thân ăn không no mà còn thi thoảng mời Hà Ni Ni và Lục Lê ăn bánh bao.

Bây giờ có rất nhiều người chết và bệnh tật, đừng nói đến việc không có cơm ăn, trời hạn hán đến lá cây cũng sắp không còn mà ăn.

Vậy mà cô lại hào phóng, dùng tiền và phiếu lương thực mua bánh bao cho họ ăn ở nhà ăn.

Tuy nhiên, mặc dù đám cưới của họ không có tiệc rượu, nhưng nhà họ Lục và nhà họ Tô đã bàn bạc riêng, ngày đăng ký kết hôn hai nhà sẽ cùng nhau ăn một bữa thịnh soạn tại nhà hàng quốc doanh, coi như chúc mừng họ kết hôn.

Chủ nhân cũ của cơ thể này chẳng có ý kiến gì, còn vô cùng phấn khích, bởi vì cuối cùng cô cũng được gả cho người đàn ông trong mộng.

Nếu chủ nhân cũ thật sự là kiếp trước của cô, cô thật sự muốn tự khinh bỉ bản thân, bám theo người ta như đỉa đói, kết quả kết hôn chỉ cần một bữa thịt là xong chuyện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương