"Phong Niên, năm ngoái chúng ta đáng lẽ phải mai mối cho Lê Nhi rồi, mẹ anh cứ nói muốn giữ con bé ở nhà thêm hai năm, còn nói gì mà gái ngoan không sợ ế."
"Em thấy con gái lớn rồi giữ không được, giữ đi giữ lại chỉ thêm lời ra tiếng vào không hay. Hai năm nay tính tình con bé càng ngày càng tệ, chúng ta phải tìm cho con bé một người đàn ông có tính tình tốt, biết bao dung con bé."
Con gái ở quê có đứa mười lăm mười sáu tuổi đã lấy chồng sinh con rồi, mẹ chồng bà ấy thì hay rồi, còn muốn giữ cô con gái của bà ở nhà thêm mấy năm, cũng không sợ giữ thành gái lỡ thì…
"Được rồi, em đừng oán trách nữa, nếu có người thích hợp anh lập tức giới thiệu cho con bé."
"Sau này em khuyên Lê Nhi nhiều hơn, bảo con bé tránh xa cái người họ Diệp kia ra, người phụ nữ đó không phải người tốt, nghe nói cô ta có dính líu đến phó đoàn trưởng đoàn văn công."
Gió không thổi thì sao sóng dậy, cô gái hai mươi tư tuổi rồi mà vẫn chưa lấy chồng, nói gì mà vẫn luôn chờ đợi con trai ông, lời này lừa quỷ thì được.
Lục Phong Niên là người sáng suốt, Hoa Tư Mẫn đương nhiên cũng không phải là người hồ đồ: "Con gái ngốc nhà anh cả ngày chị Dao Dao thế này chị Dao Dao thế nọ, sao mà tránh xa cô ta ra được?
"Con bé còn luôn miệng nói Đình Nhi thích Diệp Dao kia, nếu Đình Nhi thật sự thích cô ta, cũng sẽ không lạnh nhạt, không hề nói với cô ta một câu nào như vậy chứ? Hai người họ còn là bạn học cấp hai đấy."
Con gái mình như thế nào, Lục Phong Niên trong lòng hiểu rõ, nghĩ đến dáng vẻ nịnh nọt vợ của con trai hôm nay, ông ấy không nhịn được than thở.
"Con trai em là khúc gỗ, nó không nói ai biết nó nghĩ gì? Vừa lấy giấy đăng ký kết hôn, đã chạy đi làm nhiệm vụ."
"Anh còn từng nghi ngờ thằng bé không hài lòng với Tiểu Nghiên, nhìn dáng vẻ hôm nay của thằng bé, lại không giống không thích Tiểu Nghiên? Thật sự không hiểu nổi nó đang nghĩ gì."
Lục Đình sau khi bị bố và mẹ than thở, lúc này đã về đến nhà, vừa vào nhà anh liền khóa trái cửa, kéo Tô Nghiên đè lên cửa, khẽ giọng dụ dỗ: "Tối nay cá có ngon không?"
Nhìn khuôn mặt tuấn tú ngày càng áp sát, Tô Nghiên bất giác cảm thấy có chút áp lực: "Anh lại muốn làm gì, chẳng phải tôi đã nói ngon rồi sao?"
Người đàn ông tồi này lại bị sao nữa? Sao lại hỏi cô câu ngớ ngẩn như vậy?
Lục Đình mặt không cảm xúc lui lại, xoay người định trở về thư phòng tịnh tâm, Tô Nghiên đột nhiên phản ứng lại, cô còn có chuyện quan trọng chưa làm!
Cô túm lấy cánh tay Lục Đình, từ từ ngẩng đầu lên, nở nụ cười nhẹ với anh.
Đôi mắt trong veo của cô lấp lánh như ánh sao, đáy mắt như có vòng xoáy muốn hút anh vào sâu, giọng nói nhẹ nhàng như dòng suối róc rách.
"Đình, anh nhìn tôi xem."
Bùm—bùm—bùm, Lục Đình cảm thấy tim mình đập rất nhanh, hơi thở gấp gáp, người phụ nữ này đúng là một tiểu yêu tinh giày vò người khác.
"Anh thấy mắt tôi có đẹp không?" Giọng nói ngọt ngào như có móc câu.
Lục Đình cố gắng giữ bình tĩnh, mặt không cảm xúc trả lời: "Đẹp… đẹp lắm."
Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện vành tai anh đã nhuốm màu đỏ khả nghi.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, chậm rãi dẫn dắt: "Vậy anh có thể nói cho tôi biết, anh để sổ tiết kiệm của tôi ở đâu không?"
Sổ tiết kiệm?
Bầu không khí mờ ám lập tức bị hai chữ này phá vỡ, Lục Đình tỉnh táo lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tô Nghiên!"