Tin cô mới lạ, cái gì mà cỡ áo là áo lót cho cốc, là áo ngực mới đúng?
Người phụ nữ này thật không biết xấu hổ, không những thích nói bậy mà còn thích động tay động chân, chẳng lẽ phụ nữ đã nếm mùi đời đều phóng khoáng như vậy sao? Mợ của Hà Ni Ni là như vậy, lẽ nào Tô Nghiên cũng vậy?
Sau này cô ta cũng sẽ như vậy sao? Thật là xấu hổ chết đi được.
"Chát!" Tô Nghiên đưa tay ra, tát mạnh vào mặt phải của Hà Ni Ni, nghiêm túc nói: "Ni Ni xin lỗi nhé, trên núi nhiều muỗi, tôi giúp cô đập muỗi thôi."
Đánh xong, cô nắm chặt tay thành nắm đấm, rồi từ từ mở ra, lòng bàn tay hướng lên trên, các ngón tay từ từ mở ra, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một con muỗi.
Tô Nghiên nhẹ nhàng thổi vào lòng bàn tay, con muỗi bay đến đậu trên môi Hà Ni Ni.
"Ọe…"
Hà Ni Ni bị đánh đến mức đầu óc cũng không còn minh mẫn, cô ta cũng không biết con muỗi này từ đâu ra, trên núi cho dù có muỗi cũng không thể là loại muỗi này được?
Trong lòng Tô Nghiên lúc này đang nở hoa: Chị đây chính là thích nhìn thấy em hận chị, mà không làm gì được chị.
Biết rõ trong núi không thể có loại muỗi này, nhưng cô ta lại không tìm ra được nguồn gốc của con muỗi.
"Cô... cô vừa nãy tại sao lại đánh tôi?"
"Đã nói là giúp cô đập muỗi rồi, sao cô lại để ý như vậy? Được rồi Ni Ni, chúng ta tiếp tục chủ đề vừa nãy, chẳng phải cô nói tôi không xứng với Lục Đình sao? Tôi sẽ tiếp tục phân tích cho cô nghe."
Hà Ni Ni khẳng định chắc nịch: "Đúng, cô chính là không xứng với anh ấy!"
"Tôi không xứng, chẳng lẽ cô xứng sao? Chết tiệt thật ấy! Cô nói xem có tức không, người đàn ông mà cô thích tối qua đã bị tôi ngủ rồi, ha ha ha…"
Hà Ni Ni lúc này đã bị Tô Nghiên dắt mũi hoàn toàn, vậy mà lại quên mất cái tát vừa nãy.
Tô Nghiên chính là biết tuy cô ta có chút thông minh, nhưng hễ nhắc đến Lục Đình là lại trở nên mất lý trí, nên mới cố tình lúc trái lúc phải lừa gạt.
Cũng đúng, trước đó Tô Nghiên cho cô ta xem những vết hôn chi chít trên cổ, không kích thích cô ta mới lạ.
Trước đây Hà Ni Ni vẫn luôn ảo tưởng, một ngày nào đó mình có thể gả cho Lục Đình, như vậy cô ta có thể sống một cuộc sống hạnh phúc trong mơ mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Tô Nghiên tiếp tục “mèo khen mèo dài đuôi”: "Ngũ quan của tôi tinh xảo như vẽ, da dẻ trắng như tuyết, Lục Đình mặt mày góc cạnh, anh tuấn đẹp trai."
"À, đúng rồi, Lục Đình chính là da hơi đen hơn cô một chút, nếu không thì còn đẹp gái hơn cô."
Tô Nghiên biết rõ làm gì có ai so sánh ngoại hình của đàn ông với phụ nữ, nhưng cô chính là muốn dạy cho Hà Ni Ni kia một bài học.
"Tóm lại, chúng tôi là trai tài gái sắc, một đôi vẹn toàn." Tô Nghiên cười hì hì, lại đưa tay ra nhéo mạnh vào mặt Hà Ni Ni mấy cái.
"Hự! Cô làm gì vậy?"
"Chỉ thấy mặt cô đẹp, sờ một chút thôi!"
"Thật sao?"
Thật hay giả, trong lòng cô ta không có chút tự giác nào sao? Quả nhiên hễ khen phụ nữ xinh đẹp, chỉ số thông minh của phụ nữ sẽ giảm xuống mức âm.
"Thật ra da mặt của Lục Đình trông cũng không non nớt bằng tôi, nhưng da trên người anh ấy lại khá trắng và non, đợi sau này chúng tôi sinh con, da của đứa bé nhất định sẽ trắng nõn, trắng hơn cả đậu phụ."
Da trên người Lục Đình thật sự trắng sao?