Ngay lúc này, một luồng ký ức hỗn độn, nhạt nhòa bỗng chốc tràn vào tâm trí khiến đầu Thẩm Kiều đau như búa bổ.
Mái tóc dài đen nhánh, mượt mà rũ xuống bên má. Gương mặt thanh tú vì tuyệt thực nhiều ngày mà trở nên nhợt nhạt, yếu ớt, lúc này lại càng thêm vặn vẹo vì đau đớn. Trông cô lúc này hệt như một mảnh pha lê rạn nứt, mong manh và xinh đẹp đến mức chỉ cần ai đó chạm nhẹ vào là sẽ vỡ tan.
Nhìn đứa con gái đã tuyệt thực suốt bảy ngày qua, vừa nghe thấy ba chữ "không cho lấy" là lại lộ ra vẻ đau khổ, xót xa, bà Trần Cẩm Thu không khỏi mủi lòng.
Bà thở dài, trong mắt hiện lên vẻ bất lực: "Thôi được rồi, con muốn gả thì gả vậy. Cùng lắm thì bố mẹ liều cái mạng già này, đến quỳ trước cổng nhà họ Vương xin họ đối xử tốt với con..."
"Không, con không lấy! Con không lấy nữa đâu..." Thẩm Kiều dùng hết chút sức lực tàn nắm chặt lấy tay mẹ, thều thào nói: "Mẹ ơi, con không gả nữa."
Thẩm Kiều đời nào cam lòng để bố mẹ vì mình mà phải quỳ lạy trước mặt kẻ thù. Chưa kể, gã đàn ông mà nguyên chủ sống chết muốn lấy lòng dạ vô cùng hiểm độc. Về sau, chính gã sẽ cướp sạch sản nghiệp trăm năm của nhà cô, dồn gia đình cô vào cảnh nhà tan cửa nát.
Nguyên chủ trước đây đúng là bị ma xui quỷ khiến, tin sái cổ vào những lời ngon tiếng ngọt và vẻ ngoài anh hùng, nam tính của gã tra nam đó. Bởi vậy, dù biết nhà họ Vương có mối thâm thù đại hận với nhà mình, cô ta vẫn ngây thơ nghĩ rằng bản thân có thể đứng ra hóa giải ân oán giữa hai nhà. Cô ta cho rằng người ngoài đồn đại gã tàn nhẫn, độc ác, có thù tất báo chẳng qua là vì gã chưa gặp được cô ta mà thôi. Chỉ cần hai người thật lòng yêu nhau, cô ta sẽ dùng tình yêu để cảm hóa gã.
Ở cái tuổi mười tám mười chín, nguyên chủ còn quá mơ mộng, luôn tin vào tình yêu đích thực và lòng chân thành. Thế nên, khi bị gã dùng những lời thề thốt "không phải cô thì không cưới" làm cho lú lẫn, cô ta đã dại dột chọn cách tuyệt thực để ép buộc bố mẹ phải đồng ý hôn sự này.
Suốt bảy ngày ròng rã không một giọt nước, không một hạt cơm hạt cháo vào bụng, nguyên chủ đã tự bóp chết chính mình bằng cơn đói.
Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều vừa giận vừa thương cho sự dại dột của cô gái này. Cuộc sống tươi đẹp biết bao, vậy mà cô ta lại hành hạ thể xác, cào xé khúc ruột của đấng sinh thành chỉ vì một đoạn tình cảm giả dối.
"Không gả! Có đánh chết con cũng không gả nữa!" Thẩm Kiều lặp đi lặp lại, ánh mắt từ mệt mỏi, rã rời dần trở nên kiên định.
"Con bảo không gả nữa thật sao?" Bà Trần Cẩm Thu sững sờ nhìn con gái, đến cả nước mắt cũng quên lau: "Thật sự không gả nữa?"
Thẩm Kiều gật đầu quả quyết: "Vâng! Con không gả nữa!"
Bước chân vào nhà kẻ thù thì làm sao có kết cục tốt đẹp được. Cô khó khăn lắm mới xuyên không đến đây, có được một cơ thể khỏe mạnh và bố mẹ hết mực yêu thương, cô tuyệt đối không tự tìm đường chết để bố mẹ phải đau lòng.
Trong những giấc mơ kỳ lạ kia, Thẩm Kiều đã tận mắt chứng kiến kết cục bi thảm của cả gia đình mình.
Sau khi lừa chiếm sạch của cải của nhà họ Thẩm, gã tra nam liền quay ngoắt sang khinh miệt cô là tiểu thư tư sản. Một năm sau, khi thời cuộc bắt đầu biến động, để leo lên chiếc ghế Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng, gã không chỉ lấy tiền của cô đi chạy chọt quan hệ, mà còn nhẫn tâm viết bài đăng báo tố cáo cả nhà Thẩm Kiều, đẩy bố mẹ cô vào danh sách phần tử xấu rồi dẫn người đến tịch thu nhà cửa.
Bố mẹ Thẩm Kiều bị cạo đầu âm dương, bị ép đội mũ cao đi diễu hành khắp phố, chịu đủ mọi lời nhục mạ, đòn roi từ người đời. Cuối cùng, ông Thẩm vì không chịu nổi nỗi nhục nhã này nên đã nhảy sông tự tử. Còn Thẩm Kiều và mẹ bị đưa đi cải tạo ở nông trường, chưa đầy nửa năm sau, cả hai mẹ con đều phải bỏ mạng vì đói khát nơi đất khách quê người.
---