Trước đây thấy người khác là cứ cúi gằm mặt, ai nói gì cũng không hé răng, hoặc có nói thì tiếng như muỗi kêu.
Hôm nay lại hiên ngang thẳng lưng.
Ông nhìn cô, cô cũng không tránh né, trái lại còn đường đường chính chính đối mắt với ông.
Đã xảy ra chuyện gì vậy nhỉ?
“Vợ thằng Ba, hay là để tôi xem qua cho cô luôn nhé?”
Ông lang Ngưu lo cơ thể Hỗ Thược có vấn đề nên đề nghị.
“Cô ta thì cần gì xem. Đánh được cả em chồng, chọc tức mẹ chồng đến ngất xỉu. Cô ta khỏe mạnh lắm.”
Chị dâu cả nghe thấy lời ông lang Ngưu, không muốn tốn thêm tiền nên nói giọng mỉa mai.
“Ông lang Ngưu, bà nhà tôi còn đang nằm trong kia, cái Thu thì mặt sưng vù lên cả rồi, phiền ông xem cho họ trước.”
Ông Hắc cũng không muốn ông lang Ngưu khám cho Hỗ Thược.
Đánh con gái ông.
Chọc ngất vợ ông.
Mà còn đòi khám bệnh cho cô ta á? Có mà nằm mơ.
“Vợ thằng Ba?”
“Ông lang Ngưu, cháu tên là Hỗ Thược, ông cứ gọi cháu là Hỗ Thược hoặc cái Thược là được rồi, cái danh 'vợ thằng Ba' cháu nghe không quen tai chút nào.”
Hỗ Thược nghe họ cứ mở mồm ra là “vợ thằng Ba”, cứ như mình không có tên tuổi gì vậy, liền khó chịu đính chính.
“Hả? À, ừ, được, cái Thược này, hay là để tôi xem mạch cho?”
Ông lang Ngưu lại đề nghị lần nữa.
“Không cần đâu ạ, cơ thể cháu tốt lắm, nếu có không tốt thì cũng là do nhà họ Hắc bỏ đói mà ra thôi. Nhà họ Hắc nuôi không nổi con dâu, ngày mai cháu sẽ về nhà đẻ ăn cơm. Nhà đẻ cháu nuôi được cháu.”
“Chuyện này…”
“Nói năng kiểu gì thế hả vợ thằng Ba, nhà này bỏ đói chị lúc nào?”
Mặt ông Hắc xanh mét lại.
Thế này là muốn bôi nhọ danh tiếng nhà họ Hắc đây mà.
“Không bỏ đói à? Thế vừa nãy ai là người định không cho tôi ăn cơm? Nếu không phải tôi đói đến hoa mắt phải ăn tranh phần của cô út, thì mẹ cũng chẳng xót của đến mức ngất xỉu đâu.”
Ông lang Ngưu lúng túng.
Khẽ ho một tiếng: “Cái đó, để tôi vào trong xem sao.”
Nói rồi, ông rảo bước đi thẳng vào nhà.
Ông Hắc thấy ông lang đã vào trong, mới hầm hầm mặt nói: “Vợ thằng Ba, chị cũng là người nhà họ Hắc, danh tiếng nhà này không tốt thì chị cũng chẳng thơm tho gì đâu.”
“Không sao, tôi chẳng quan tâm, dù sao trước đây danh tiếng của tôi cũng chẳng ra gì, sau này tôi dự định sẽ làm cho nó xấu triệt để luôn.”
“Chị… thôi bỏ đi, tôi vào xem mẹ chị thế nào.”
Ông Hắc hậm hực vào phòng. Hỗ Thược đảo mắt một vòng, cầm lấy bát cháo bà Hắc đang uống dở trên bàn, lén bỏ “Viên đa thai” và “Viên định chế giới tính” vào trong.
“Tiểu Cường, năm thai, một gái bốn trai.”
“Rõ, đã chọn năm thai, một gái bốn trai.”
Hỗ Thược nhìn viên thuốc tan ngay trong nước, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, lầm bầm nhỏ giọng: “Muốn đẻ trứng lắm đúng không, thành toàn cho bà.”