Thập Niên 60: Những Kẻ Đối Đầu Với Cô Đều Một Thai Năm Bé

Chương 12 : MẸ, ĐẾN LÚC ĂN CHÁO RỒI

Trước Sau

break

“Hay là cái gì mà hay là! Cái gì cũng hỏi mẹ là sao? Chị là mẹ nó hay tôi là mẹ nó? Muốn ăn thì tự đi mà mua cho nó. Gả vào đây bao nhiêu năm mới sinh được mống con trai cho nhà họ Hắc. Suốt ngày đòi này đòi nọ. Sao chị không nhai luôn cái bộ xương già này của tôi mà nuốt luôn đi? Lúc con khốn Hỗ Thược nó chọc tức tôi, sao không thấy chị xông vào mà đánh nó hộ tôi? Đến lúc ăn thì lại tìm đến tôi nhanh thế. Tất cả cút đi làm hết cho tôi, không kiếm đủ mười điểm công ngày thì hôm nay nhịn hết!”

Bà Hắc không làm gì được Hỗ Thược nên trút hết cơn giận lên đầu chị dâu cả.

Chị dâu cả bị mắng đến mức nước mắt lưng tròng.

“Sao? Thấy oan ức lắm à? Bà già này còn chưa chết đâu, chị khóc cha hay khóc mẹ chị đấy? Cút ngay cho tôi! Đồ bất hiếu. Sinh ra các người có tích sự gì chứ, biết trước các người vô dụng thế này thì ngày xưa đã bóp chết từ lúc mới đẻ, ấn vào thùng phân cho chết chìm luôn, còn hơn bây giờ đứng nhìn mẹ bị con khốn kia bắt nạt mà chẳng đứa nào làm gì.”

“Mẹ, con giúp mẹ mà, mẹ nhìn mặt con bị con khốn Hỗ Thược nó đánh thành thế này này. Mẹ, con phải viết thư cho anh Ba, bảo anh ấy về ly hôn với con Hỗ Thược ngay.”

“Vẫn là con gái mẹ hiếu thảo nhất. Lấy thêm một thìa mỡ lợn nữa đi, mì trắng trộn mỡ lợn là ngon nhất đấy.”

“Con cảm ơn mẹ.”

“Còn không mau cút?”

Chị dâu cả quẹt nước mắt bước ra khỏi phòng bà Hắc, anh cả Hắc cũng lủi thủi đi theo sau.

“Nhà nó này, anh xem mẹ thiên vị chưa kìa. Rõ ràng là vợ thằng Ba chọc tức bà, em còn vất vả đi mời ông lang Ngưu về, em cũng chỉ muốn cho thằng Cẩu Đản ăn chút mì sợi thôi, nó yếu ớt thế, mẹ không cho thì thôi còn chỉ thẳng mặt mắng em. Em làm tất cả là vì cái nhà này cơ mà.”

Chị dâu cả vừa khóc vừa thủ thỉ vào tai anh cả Hắc.

Sắc mặt anh cả Hắc không tốt, đáp lại: “Được rồi, cô biết thừa mẹ đang khó chịu còn xen mồm vào làm gì? Cẩu Đản mới ăn cơm rồi, không ăn mì thì thôi. Mau đi làm đi. Mẹ bảo rồi đấy, không đủ mười điểm công ngày là hôm nay không có cơm ăn đâu. Nếu cô không làm đủ, tôi không giúp cô đâu đấy.”

“Anh không giúp em thì ai giúp? Anh là chồng em cơ mà?”

“Là chồng thì sao chứ? Nếu cô không nói nhăng nói cuội thì mẹ có phạt chúng ta không? Làm hùng hục để được mười điểm tôi cũng mệt phờ người rồi, lấy đâu ra sức mà làm hộ cô nữa.”

“Nhưng em không làm nổi.”

“Thế thì nhịn đói đi, tôi không quản nổi cô nữa, tôi đi làm đây.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc