"Được, cô trả tiền trước đi. Tối mười giờ đến lấy."
Cô ngay lập tức trả luôn một ngàn tệ.
Về đến nhà, cô vào bếp, mở tủ chén, đem mấy thùng dầu ăn và vài bao gạo mua trước đó thu hết vào không gian.
Một số đồ khô và gia vị cũng mang theo, đều là cô tự mua, nhỡ một ngày nào đó xuyên không thì sao, chẳng phải là thiệt thòi lắm sao.
Nghĩ thêm một lát, cô gom hết quần áo, mỹ phẩm, túi xách, giày da và những vật dụng hàng ngày của mình, toàn bộ thu vào không gian. Dù sao cũng nên chuẩn bị trước.
Sau một hồi bận rộn, căn phòng trống trơn, chỉ còn lại một bộ vệ sinh cá nhân mà thôi.
Mười giờ tối, Âu Dương Hi đi lấy bánh bao, phát hiện mình không thể vác nổi, vẫn phải nhờ ông chủ tiệm giao đến tận nhà.
Cô thu toàn bộ bánh bao vào kho, sau đó nằm lên giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ xuất hiện một người đàn ông cường tráng, thân hình cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Sáng hôm sau, nhìn số dư trong tài khoản điện thoại, còn lại hơn hai ngàn tệ, cô quyết định đi siêu thị. Dù sao vài ngày nữa cũng đến ngày phát lương.
Ngay phía đối diện khu nhà là một siêu thị lớn. Âu Dương Hi vừa đến cửa đã thấy sữa bột trẻ em đang khuyến mãi. Như có ma xui quỷ khiến, cô lấy luôn mấy túi.
Đẩy xe đi tiếp, cô lấy một ít kẹo, các loại bánh quy, điểm tâm, mì ăn liền, xúc xích, lạp xưởng, thịt khô...
Vì trong không gian có thể trồng được lương thực và rau củ, nên Âu Dương Hi quyết định không phí tiền vào những mặt hàng này nữa.
Khi đi ngang qua quầy hàng cà phê, cô dừng lại. Hương thơm quen thuộc khiến lòng cô mềm nhũn. Cô là dân văn phòng, không thể sống nếu thiếu cà phê. Nghĩ đến những ngày tháng sau này xuyên đến một nơi không có nổi một giọt cà phê, cô ngay lập tức liền nhét mấy hộp to vào đầy giỏ.
Đi thêm một đoạn, cô nhìn thấy quầy thịt đông lạnh. Bên trong có thịt ba chỉ và thịt bò được đóng gói sẵn. Cô chọn mấy gói thịt có tỷ lệ nạc mỡ vừa phải rồi bỏ vào giỏ hàng. Ước chừng giá tiền trong đầu, chắc cũng gần hai ngàn tệ rồi.
Tới quầy thanh toán, nhân viên mỉm cười báo giá:
"Chào chị, tổng cộng là hai nghìn lẻ năm tệ."
Âu Dương Hi nhìn tài khoản, thấy chỉ còn hơn năm trăm tệ. Cô cắn môi, quét mã thanh toán, lòng âm thầm khóc thét. Tay xách ba túi lớn nặng trĩu, cô bắt đầu lê bước về nhà.
Vì có quá nhiều người qua lại gần siêu thị, nên cô không tiện thu hết đồ vào không gian. Cô đành phải cắn răng xách tất cả về, mỗi bước đi như mang đá. Tay cô đau rát vì quai túi siết mạnh, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhịp tim đập loạn vì quá sức.
Phải vắt kiệt toàn bộ sức lực, cuối cùng cô cũng về được đến nhà. Vừa đặt túi xuống sàn thì đã có tiếng gõ cửa vang lên.
"Ai đấy?" Cô mệt đến mức chẳng buồn nhấc chân.
"Chị ơi, có đơn giao hàng, cần ký nhận ạ." Giọng nói người giao hàng vọng vào.
"Ra ngay đây." Cô lê người ra mở cửa. Vừa thấy mấy thùng to chất đầy trước cửa, cô ngay lập tức ký tên.
Người giao hàng tốt bụng giúp mang vào tận phòng khách rồi mới rời đi. Cô cầm kéo bắt đầu mở từng thùng hàng.
Bên trong là dao thái, dao chặt xương, nồi sắt, bếp than, xẻng xào, chảo, thớt và kéo. Cô đối chiếu lại đơn hàng, không thiếu món nào. Sau đó cô đưa hết vào không gian, bao gồm cả số thịt và cà phê vừa mua.
Buổi chiều cô không ra ngoài nữa. Một phần vì trong thẻ không còn tiền, phần khác là vì vẫn còn phải nhận đơn hàng.
Trong lúc rảnh rỗi, cô lại cầm điện thoại lên xem sản phẩm. Ban đầu chỉ định xem chơi, nhưng cuối cùng không nhịn được mà lại đặt thêm vài chai mật ong và sữa bột dành cho người lớn.
Nhìn lại tài khoản, chỉ còn ba mươi hai tệ. Cô cười khổ, số tiền đó chỉ đủ đi vài chuyến tàu điện ngầm, ngay cả một bữa sáng cũng không mua nổi.
Ngày chủ nhật cô vẫn ở nhà để nhận nốt đơn hàng còn lại. Đến chiều, Hạ Hiểu Lan trở về. Âu Dương Hi vừa hay bán được một đống thùng carton thu về hai mươi tệ. Khoản thu nhỏ nhoi ấy đủ để cô thưởng cho bản thân mình một ly trà sữa.
Toàn bộ hàng hóa cuối cùng cũng được giao đầy đủ. Cô thu hết vào kho không gian, sắp xếp gọn gàng từng thùng một.
Hạ Hiểu Lan còn mang theo mấy túi đồ ăn vặt và đặc sản từ quê lên, vừa vào cửa đã dúi hết vào tay cô.
"Tiểu Lan, vụ xem mắt lần này thế nào rồi?" Âu Dương Hi ngồi xuống ghế, vẻ mặt tràn đầy hứng thú hỏi.
"Cũng được, người đó trông khá ổn, ngoại hình cũng không tệ." Hạ Hiểu Lan đáp, vẻ mặt có chút ngại ngùng xen lẫn hài lòng.
"Giờ cũng không còn sớm nữa, cậu lại vừa lái xe đường dài, đi nghỉ sớm đi. Ngày mai còn đi làm." Âu Dương Hi dịu dàng khuyên nhủ.
"Hôm nay thật sự mệt mỏi lắm rồi. Mình đi tắm rồi ngủ luôn đây. Mai nhớ gọi mình dậy nhé." Hạ Hiểu Lan nói xong liền vào phòng lấy đồ.