Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ

Chương 3.2: Người Đáng Khóc Lẽ Ra Là Mình Mới Đúng (2)

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
_________________________
Một trăm đồng không phải con số nhỏ. Mang theo số tiền đó đến đội sản xuất vùng sâu vùng xa đi chăng nữa, cuộc sống sẽ đỡ hơn phần nào.
Giang Đông Dương nhìn đống tiền trên bàn, từng tờ “đại đoàn kết” khiến anh hơi ngẩn người.
Anh không muốn xuống nông thôn chịu khổ.
Anh hiểu, đến mức này thì chuyện công việc chắc chắn không còn hy vọng, có một trăm đồng này, có khi còn có thể tính đến cách khác nên không còn nhắc đến Yến Nhi nữa.
“Mẹ, đây cũng là ý của mẹ sao?” Mắt Trình Phân đỏ hoe, cô nhìn chằm chằm vào mẹ mình, rõ ràng là không đồng ý với quyết định đó.
Hà Trạch Lan cầm lấy một trăm đồng, đếm xong thì đưa cho con gái: “Mai mẹ định tới nhà bà mối Triệu, con sửa soạn một chút, chúng ta cùng đi.”
Con gái dễ giải quyết hơn con trai.
Không có suất công việc có thể gả cho một thanh niên có công việc rồi ở lại thành phố.
Giang Đông Dương mượn cớ có đối tượng để đòi công việc, vì nó có việc thì đối tượng cũng có thể ở lại thành phố.
Xét giữa ba người, Trình Phân có hy vọng ở lại nhiều hơn.
Một trăm đồng này coi như của hồi môn, dù cưới gấp vẫn có thể chọn một nhà tử tế. Có số tiền hồi môn này, con gái có thể ngẩng đầu ở nhà chồng.
“Con không đi! Ba con còn sống, ông ấy nhất định không nỡ gả con tùy tiện như thế.” Trình Phân hất tay mẹ ra, không thèm nhìn đống tiền rơi đầy đất, mắt đỏ hoe chạy vội ra ngoài.
Hà Trạch Lan nhíu mày, rồi cũng đành bất lực.
Chồng trước của bà mất khi Trình Phân đã lớn, nó được nuông chiều quá mức, hễ không vừa ý là nổi cáu.
Khỏi cần hỏi bà cũng biết con gái đang nghĩ gì.
Trách bà không thương con, không cố giành cho con một suất công việc.
Có thể chọn, bà dĩ nhiên muốn để lại thứ tốt nhất cho con mình, vấn đề là bây giờ không có lựa chọn. So với việc con gái phải một mình xuống nông thôn xa lạ thì tìm một người tử tế ở địa phương kết hôn vẫn an tâm hơn.
Giang Trạm Sinh hơi lo lắng: “Không sao chứ?”
“Không sao, con bé nói chuyện không suy nghĩ, để nó ra ngoài bình tĩnh một lát cũng tốt.” Hà Trạch Lan ngồi nhặt lại tiền trên đất.
Con gái bà mơ mộng quá mức.
Không nói đâu xa, ngay trong khu xóm này, nhà ai dám bỏ ra một trăm đồng làm của hồi môn cho con gái?
Vài tấm chăn và ít đồ dùng là xong, chưa nói không có của hồi môn, còn phải giữ sính lễ lại cho nhà mẹ đẻ. Mang một trăm đồng hồi môn về nhà chồng chẳng phải tốt hơn việc xuống nông thôn hay sao?
Cố tình Trình Phân không thấy như vậy, cô chỉ thấy mình quá tủi thân.
Cô khóc chạy suốt hơn mười phút, cuối cùng đến một khu tập thể, giơ tay gõ cửa một căn nhà đóng kín.
“Ai đấy?”
“Cô hai, là con.”
“Trình Phân? Chờ chút...”
Bên trong truyền ra tiếng động, một lúc sau mới mở cửa, Trình Ngọc Mai vừa lau miệng vừa cười: “Sao không tới sớm hơn chút, tới sớm là được ăn cơm rồi.”
Nhắc đến ăn cơm, Trình Phân ôm bụng, lúc này mới nhớ mình còn chưa ăn gì đã giận dữ bỏ đi. 
“Cô hai, nhà mình còn gì ăn không...”
“Trời ơi! Mắt con sao đỏ thế này?” Trình Ngọc Mai thét lên, kéo cháu gái vào phòng. 
“Ai bắt nạt con? Nếu bị ức hiếp thì phải nói với cô, cô sẽ lo liệu cho con. Ba con còn sống, ông ấy làm gì nỡ để con rơi một giọt nước mắt chứ.”
Nghe vậy, Trình Phân càng tủi thân. Nước mắt tuôn ào ào: “Mẹ con không tính cho con tiếp công việc của bà ấy."
“Vậy bà ấy định để ai làm? Không lẽ là anh con? Đầu óc nó còn ngớ ngẩn, dựa vào được sao? Sau này mẹ con chẳng phải dựa vào con dưỡng già à?” Trình Ngọc Mai nhíu mày.
Bà với Hà Trạch Lan từng làm chị dâu em chồng nhiều năm, chẳng mấy khi hòa thuận.
Chuyện vặt thì không nói, bà hận nhất là sau khi anh trai mất, suất công việc vốn thuộc về nhà họ Trình lại để Hà Trạch Lan nhận, rồi còn mang đi tái giá nữa!
Trình Phân lau nước mắt: “Bà ấy không định để anh con nhận.”
Trình Ngọc Mai nhướng mày. Với hiểu biết của bà về Hà Trạch Lan, bà ta sẽ không ngu ngốc để lại suất việc cho con chồng, nhất định còn có tính toán khác.
Bà không vội hỏi, chỉ kéo tay cháu gái an ủi vài câu rồi gọi lớn: “Dương Lệ, rót cho em họ con cốc nước nóng, đừng suốt ngày ngồi trong phòng thêu mấy cái khăn rách đó.”
Chẳng bao lâu sau, Dương Lệ bưng cốc nước ra, không vui: “Khăn rách cái gì, đó là khăn cưới của con.”
Cô đưa cốc nước, tò mò hỏi: “Mợ không để chị nhận việc, định để chị xuống nông thôn à? Em nói chị nghe, xuống nông thôn không phải chuyện tốt gì đâu, đi rồi không biết bao giờ mới về."
Cô biết mẹ mình đang nhằm vào mợ.
Quan tâm Trình Phân chẳng phải vì thương nó mà chỉ vì mong đợi nó tiếp nhận công việc rồi giới thiệu nó cho con trai của bác cả Dương, nhà đó mà có được nàng dâu có việc thì chịu nhường cho mẹ một gian phòng, để bà hả lòng hả dạ nhìn thấy Hà Trạch Lan thất thế...
Đúng là biết tính toán.
Ân oán mấy chục năm vẫn không quên.
Trình Phân lau mặt, nghẹn ngào: “Mẹ chị muốn gả chị đi.”
“Gả đi?” Dương Lệ thấy cũng không tệ, cô vừa xem mắt xong, định trước Tết cưới luôn.
“Trời ạ, mẹ con thật hồ đồ!” Trình Ngọc Mai chẳng thèm biết tốt xấu, vội mắng Hà Trạch Lan. “Sao có thể tùy tiện gả con gái đi chứ? Gái lấy chồng chẳng khác nào đầu thai lần hai, vội vàng như vậy, ai biết có vớ phải thằng khốn không...”
Nghe vậy, Dương Lệ chỉ biết trợn mắt.
Tháng trước bắt cô đi xem mắt chẳng phải mẹ nói khác sao?
Vậy mà Trình Phân nghe vào đầu mới ghê chứ. 
“Chứ sao nữa, bà ấy chẳng thương con, nghĩ có một trăm đồng hồi môn là có thể tống cổ con đi."
“Bao nhiêu?”
“Một trăm đồng hồi môn!”
Dương Lệ tròn mắt. Nhà cô đòi được năm mươi đồng sính lễ và ba mươi sáu cái chân*, vậy mà chỉ cho cô năm đồng tiền để dành và hai cái chăn cũ mèm.
(36 cái chân = 18 món quà – mỗi món tính hai chân.)
Nhìn Trình Phân khóc đến mức gần nghẹt thở, cô cảm thấy người đáng khóc lẽ ra là mình mới đúng. Đồ ngu đần.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc