Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
_________________________
“Nhanh lên nhanh lên, nhà lão Giang lại đánh nhau rồi đó!”
“Sao đánh nhau nữa rồi? Nhà đó lúc nào cũng ầm ĩ... Đợi tao với, để tao khiêng cái ghế qua coi!”
“Còn vì sao nữa, con trai ruột với con trai riêng của vợ lớn cả rồi, đương nhiên muốn cưới vợ chứ sao.”
Khu hẻm nhỏ này phần lớn là gia đình công nhân nhà máy dệt.
Từng căn nhà tạm xây dựng san sát nhau, nhà nào nói to một chút là hàng xóm bên cạnh nghe thấy hết, nói chi hai người hét qua hét lại, âm lượng đủ truyền từ đầu hẻm đến cuối hẻm.
Thế nên, hễ nhà họ Giang cãi nhau là hàng xóm xung quanh ùa ra hóng chuyện.
Mọi nhà ăn cơm xong, rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, xem như có thêm trò vui để giết thời gian.
Phải nói rằng, nhà họ Giang thường xuyên có chuyện để xem.
Ai bảo người trong nhà họ quá phức tạp.
Giang Trạm Sinh mất vợ từ sớm, một người đàn ông gà trống nuôi ba con, hai trai một gái. Sau này qua mai mối, cưới một góa phụ họ Hà, mang theo hai gái một trai.
Thế là hai gia đình nhỏ gộp lại thành gia đình lớn.
Mấy năm trước cuộc sống còn tạm ổn.
Hai vợ chồng làm ở nhà máy dệt, một đại gia đình miễn cưỡng ăn no năm đến bảy phần.
Nhưng con cái càng lớn, thứ con cái để tâm không còn đơn giản là “ăn” nữa.
Con trai lớn của Giang Trạm Sinh đã đến tuổi lấy vợ, chưa kịp sốt ruột thì con trai lớn của Hà Trạch Lan đã sốt ruột trước.
Tình hình trong nhà ra sao, trong lòng mỗi người đã hiểu rõ phần nào.
Nếu để Giang Đông Dương cưới vợ trước, của cải trong nhà tiêu hết sạch, thì ít nhất phải mất vài năm sau mới đến lượt Trình Hoa.
Mà thân thể Trình Hoa có chút khuyết tật.
Hồi nhỏ Trình Hoa bị sốt cao mà không được phát hiện kịp thời, may là không bị đần, nhưng từ đó bị tật nói lắp.
Kéo dài vài năm nữa, vừa lớn tuổi vừa nói lắp, lại chẳng có công việc, thành người rảnh rỗi trong nhà, mà người làm chủ nhà không phải ba ruột, trừ khi có sính lễ kha khá, bằng không rất khó cưới vợ.
Của cải trong nhà mà nhiều chút thì không cần phiền não làm gì.
Vấn đề là không tích góp nổi, kéo dài vài năm nữa thì các em phía sau cũng lớn, lại phải lo hôn sự cho chúng, đến lúc đó chắc chắn phải giành giật lẫn nhau, thà rằng bây giờ tranh luôn còn hơn.
Trình Hoa nghĩ thông suốt rồi, thế nên dạo gần đây nhà họ Giang mới náo nhiệt như thế.
“Ui ui ui, đánh rồi đánh rồi! Đừng tưởng Trình Hoa nói năng không trôi chảy, tay chân có sức lắm đấy! Nhìn coi, thằng nhóc Giang Đông Dương bị đánh gần khóc rồi kìa!”
“Chậc, dù không phải anh ruột, Trình Hoa cũng không nên ra tay nặng như vậy chứ.”
“Tính nó là vậy đó, cứng đầu quá chừng, đã xác định chuyện gì là cứ một đường đi tới, bà nói coi hồi nhỏ nó có bị sốt mà ngu đi không... Ơ, Tiểu... Tiểu Nga à cháu...”
Bà Phùng đang nói dở thì miệng cứng lại.
Bà nhìn sang thì thấy không biết từ lúc nào, Giang Tiểu Nga ngồi ngay cạnh mình. Bà ngượng đến mức muốn che mặt bỏ chạy đi cho xong.
Thật lòng mà nói, bà luôn cảm thấy Trình Hoa có phần khờ khạo hơn người thường.
Đằng sau lưng đã từng nói vậy rất nhiều lần, đây là lần đầu tiên lỡ lời trước mặt người nhà họ Giang, nhất là người mà không ai muốn dây vào, Giang Tiểu Nga...
Thấy vậy, mọi người xung quanh vô thức tránh ra xa, nhường vị trí trung tâm lại cho hai người họ.
Ban nãy còn hăng hái xem náo nhiệt, giờ thì người nào người nấy nhìn trời, nhìn đất, nhìn cây, chẳng ai dám nhìn Giang Tiểu Nga đang mím môi cười khẽ.
Vợ chồng Giang Trạm Sinh có tổng cộng sáu đứa con.
Con cái nhiều, cộng thêm việc cả hai có công việc, thành ra chẳng thể chăm sóc chu đáo hết được.
Giang Tiểu Nga là con ở giữa, chẳng nổi bật cũng chẳng được cưng chiều, lại không biết nịnh nọt cũng không giỏi tỏ ra yếu đuối để được quan tâm, ở nhà hay bên ngoài như người vô hình không tồn tại vậy.
Nếu không phải nửa năm trước cô gái này đột nhiên bùng nổ, chắc chẳng ai biết cô gái đi học bị bạn học bắt nạt.
Người bắt nạt cô chính là con trai nhà Vương Đại Phú ở đầu phố.
Cắt tóc, nhét côn trùng thối, cướp đồ ăn...
Thằng bé nhà họ Vương đó đúng là đồ khốn. Có lẽ Giang Tiểu Nga bị ức hiếp quá rồi, sau khi tự cắt ngắn mái tóc bị cắt nham nhở, cô vác con dao rựa rỉ sét rượt thằng bé đó khắp mười con hẻm!
Rượt đến mức con trai nhà Vương Đại Phú bò lê bò lết như chó, vừa khóc vừa la, sợ đến mất nửa cái mạng.
Cuối cùng là chủ nhiệm khu phố đừng ra hòa giải, nhà họ Vương xin lỗi, bồi thường tiền mới khuyên được Giang Tiểu Nga về nhà.
Nhưng!
Giang Tiểu Nga thật tình đâu có dễ dàng bỏ qua như vậy!
Hôm sau, cô ngồi ngay trước cửa nhà họ Vương, bắt đầu mài con dao rựa rỉ sét kia, dọa cho cả nhà họ Vương không dám ló mặt ra ngoài, sợ chọc cô nổi điên lại vác dao rượt người.
Muốn tìm người tới khuyên nhủ, mà người ta có làm gì sai đâu, chỉ ngồi đó mài dao thôi mà, ủy ban khu phố hay công an đến còn chẳng có biện pháp gì.
Cuối cùng, Giang Tiểu Nga mài dao ngay cửa nhà họ Vương suốt ba ngày.
Mài đến khi con dao rỉ sét kia sắc bén sáng bóng, sau này nhà nào có thứ gì cứng khó chặt đều tới nhà họ Giang mượn dao, mà mỗi lần mượn là lại nhắc đến chuyện con trai Vương Đại Phú bị rượt mười con hẻm kia mấy lượt.
Tất nhiên, nhắc đến vụ đó không ai quên nhắc đến việc Giang Tiểu Nga từng vác dao rượt người.
Chửi bới cãi nhau giữa hàng xóm với nhau không phải chuyện gì lớn, chứ như Giang Tiểu Nga dám vác dao đuổi chém, ai mà dám chọc?
Nhìn nhà họ Vương đầu phố đi, trước kia oai phong thế nào, giờ ra đường cúi đầu rụt cổ như con chim cút, chẳng phải bị dọa cho sợ chết khiếp rồi hay sao?