Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Chu Phương ở ngay trước mắt.
Người đàn bà chín mọng đã cận kề tuổi bốn mươi này khiến tim Trương Tiểu Vĩ đập gia tốc.
Đặc biệt là khi nhớ lại những âm thanh nghe được trong ruộng ngô lúc nãy, anh lại càng thêm rạo rực không thôi.
“Khụ khụ!”
Ngay khi Trương Tiểu Vĩ chuẩn bị lên tiếng, từ phía sân sau bỗng truyền đến một tràng ho khan kịch liệt.
Chu Phương giật mình quay đầu nhìn về phía đó, khẽ nhíu mày.
Trương Tiểu Vĩ cũng sửng sốt, bừng tỉnh lại.
Mình đang nghĩ cái gì thế này?
Hồi nhỏ mở miệng ra là gọi một tiếng thím, sao giờ lại có thể nghĩ đến chuyện cầm thú không bằng này chứ.
Hơn nữa, chồng người ta vẫn còn ở nhà mà.
Ngay lập tức, Trương Tiểu Vĩ vội vàng cười, đổi giọng nói:
“Đã nhiều năm cháu không về, nhớ thôn quá nên về thăm chút ạ.”
Chu Phương nghe vậy liền quay đầu lại cười một tiếng.
“Đúng là nên về thăm. Cháu định mua gì thế?”
“Cháu mua ít hương nến tiền vàng để ra tảo mộ cho bố mẹ.”
Trương Tiểu Vĩ vừa nhìn thấy Chu Phương, bên tai lại không ngừng vang lên những âm thanh mê người mà thím ấy phát ra trong ruộng ngô.
Sợ nhìn thêm nữa sẽ lộ ra vẻ thất thố, anh vội vàng đáp một câu rồi bắt đầu nhìn quanh quất trong cửa hàng.
“Đây là một bộ, ngoài những thứ cháu cần thì bên trong còn có hai bộ quần áo, đốt luôn cho bố mẹ cháu, để họ dưới kia có đồ thay đổi.”
Tuy đây không phải là mặt hàng khan hiếm gì, nhưng lại là thứ không thể thiếu.
Vì vậy cửa hàng của thím cũng có chuẩn bị sẵn, liền lấy ra hết cho Trương Tiểu Vĩ.
Tách!
Thím tiện tay lấy thêm một chiếc bật lửa, thử xem có nhạy không rồi đặt lên xấp tiền vàng hương nến.
“Bật lửa này thím tặng cháu, đưa năm mươi tệ là được.”
Tuy là đồ đốt cho người chết nhưng giá cả chẳng rẻ chút nào.
Trương Tiểu Vĩ cũng không tiện mặc cả, trả tiền xong liền cầm đồ đi ra ngoài.
Chu Phương nhìn vóc dáng tuấn lãng của anh, ánh mắt lúng liếng, không khỏi nảy sinh suy nghĩ.
Vừa nãy ánh mắt thằng nhóc này nhìn mình nóng bỏng như vậy, không lẽ nó có ý đồ gì với mình sao?
Nghĩ đến đây, thím vội vàng cười lớn tiếng gọi:
“Tiểu Vĩ, cẩn thận một chút nhé, đừng để xảy ra hỏa hoạn đấy. Lúc nào rảnh rỗi thì thường xuyên qua chỗ thím chơi nha!”
Nghe câu này, Trương Tiểu Vĩ lại không nhịn được mà suy nghĩ viển vông.
Thím Phương không lẽ lại vừa mắt mình rồi chứ?
Nhưng nhìn cái dáng vẻ khát khao của thím ấy trong ruộng ngô lúc nãy, e là rất dễ ra tay đây.
Thầm nghĩ một hồi, Trương Tiểu Vĩ liền đi thẳng vào trong núi.
Dù đã năm năm không về nhưng đường vào núi anh vẫn quen thuộc như lòng bàn tay, nhanh chóng tìm được mộ của bố mẹ mình.
Lúc châm hương nến, Trương Tiểu Vĩ đã khóc không thành tiếng.
Anh đem mọi chuyện gặp phải trong suốt năm năm qua kể hết cho bố mẹ dưới suối vàng nghe.
Khi ngọn lửa tắt hẳn, Trương Tiểu Vĩ mới lau khô nước mắt.
Chôn lấp tro tàn rồi vĩnh biệt bố mẹ, anh đi thẳng vào sâu trong rừng núi.
Đi được một lát, trời đất dần tối sầm lại.
Trương Tiểu Vĩ ngẩng đầu nhìn trời, biết ngay là sắp mưa to.
Nếu không nhanh chóng về nhà, rất có thể anh sẽ đi vào vết xe đổ của bố mẹ mình năm xưa.
Ngay lập tức, anh không chút do do dự quay người đi xuống núi.
Chưa đi được bao xa, trời đã tối đến mức ngay cả đường dưới chân cũng sắp không nhìn rõ.
Ào ào ào!
Những hạt mưa to bằng hạt đỗ rào rào trút xuống.
Trong rừng cây rậm rạp nhanh chóng vang lên một bản giao hưởng ồn ã.
Chỉ trong nháy mắt, quần áo trên người đã ướt sũng, Trương Tiểu Vĩ thực sự sốt ruột, cũng chẳng màng đến đường trơn trượt dưới chân, rảo bước chạy nhanh xuống núi.
Rầm!
Trong cơn mưa xối xả, Trương Tiểu Vĩ bỗng nhiên đâm sầm vào một thứ gì đó.
Á!
Ngay khi anh vuốt nước mưa trên mặt định nhìn cho rõ thì nghe thấy phía trước truyền đến tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ.
Xoẹt!
Một tia chớp rạch ngang bầu trời đầy mây đen kịt.
Trương Tiểu Vĩ kinh ngạc phát hiện, trong vũng bùn lầy dưới chân bỗng xuất hiện một người phụ nữ.
Mái tóc ướt đẫm nước mưa xõa xượi che khuất khuôn mặt cô ta.
Khoảnh khắc tia chớp lóe lên, Trương Tiểu Vĩ như nhìn thấy nữ quỷ, lập tức kinh hãi trợn tròn mắt.
Ầm ầm ầm!
Sau tia chớp, tiếng sấm rền vang trời.
“Cô không sao chứ?”
Trương Tiểu Vĩ hoàn hồn, vội vàng cúi người đỡ người phụ nữ dậy hỏi một câu.
“Đi đứng kiểu gì mà không nhìn đường thế hả!”
Người phụ nữ dùng ngón tay vén mớ tóc trên mặt ra, cằn nhằn một câu.
Trương Tiểu Vĩ suýt chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Mưa to như trút nước, mắt còn chẳng mở nổi, làm sao thấy được ai.
Hơn nữa, ai mà ngờ được ở nơi rừng sâu núi thẳm hẻo lánh này lại có thể đụng trúng người khác chứ.
“Cô mới là người đi đứng không nhìn đường ấy, mưa to thế này không chạy xuống núi, sao cô lại chạy ngược vào trong núi làm gì?”
Trương Tiểu Vĩ không nhịn được cằn nhằn một câu, cũng chẳng đợi người phụ nữ kia phản bác, anh lại vội vàng nói thêm một câu.
“Thôi đừng nói nhiều nữa, mau xuống núi đi.”
“Đau quá, chân tôi bị trẹo rồi.”
Người phụ nữ vừa định bước đi bỗng kêu đau một tiếng, vội vàng túm lấy Trương Tiểu Vĩ đang chuẩn bị xuống núi.
“Thế để tôi cõng cô xuống, mau lên đây.”
Mưa lớn thế này, chẳng mấy chốc sẽ có lũ quét tràn về.
Nếu còn trì hoãn, cả hai người họ đều sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Trương Tiểu Vĩ lập tức đặt gùi xuống rồi ngồi xổm người, đợi người phụ nữ leo lên.
Nhanh chóng, từ sau lưng truyền đến một cảm giác mềm mại êm ái, Trương Tiểu Vĩ xốc hai chân người phụ nữ lên rồi bước nhanh xuống núi.
“Đồ ngốc, đi lên núi!”
Người phụ nữ thấy vậy liền thẳng tay vỗ một phát vào đầu anh, quát lên.
Vết thương trên đầu còn chưa lành hẳn, cú vỗ này khiến Trương Tiểu Vĩ đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh.
“Mưa to thế này, lát nữa là có lũ quét ngay. Uổng công anh là sinh viên đại học, không biết đạo lý nước chảy chỗ trũng à? Đi xuống núi chẳng phải là tự tìm đường chết sao?”
Nghe người phụ nữ nói vậy, Trương Tiểu Vĩ không khỏi ngẩn ra.
Đạo lý cô ta nói hoàn toàn chính xác.
Nhưng điều khiến Trương Tiểu Vĩ kinh ngạc là người phụ nữ này lại biết anh là sinh viên đại học, chẳng lẽ cô ta quen biết anh?
Lúc này không có thời gian để suy nghĩ nhiều, anh vội vàng đổi hướng đi lên núi.
“Đi về phía vách núi bên phải ấy, bên đó có một cái hang, có thể vào tránh mưa.”
Thảo nào cô ta lại chạy lên núi, hóa ra là biết ở đây có sơn động.
Theo sự chỉ dẫn của người phụ nữ, chẳng mấy chốc Trương Tiểu Vĩ đã tìm thấy cái hang đó.
Vừa bước vào trong hang, Trương Tiểu Vĩ lập tức thở phào một hơi dài.
Những hạt mưa to như hạt đỗ quất vào người đau điếng, nước mưa men theo tóc không ngừng chảy xuống, dọc đường đi Trương Tiểu Vĩ chẳng biết đã uống bao nhiêu ngụm nước mưa rồi.
Khắp người lạnh toát, Trương Tiểu Vĩ vội vã quẳng gùi xuống, vắt bớt nước mưa trên quần áo ra.
“Anh có mang theo lửa không? Ở đây có củi, nhóm một đống lửa đi.”
Người phụ nữ quen đường quen lối đi vào sâu trong hang, lập tức hỏi Trương Tiểu Vĩ đang ở cửa hang một câu.
Nghe vậy, Trương Tiểu Vĩ vội vàng móc bật lửa ra rồi đi vào trong.
“May mà lần trước có chuẩn bị mấy thứ này, không thì lạnh chết mất.”
Trong hang động tối tăm, giọng nói của người phụ nữ vang lên cả tiếng vọng.
Trương Tiểu Vĩ thực sự tò mò, cô ta đã biết anh thì anh cũng phải biết cô ta chứ.
Nhưng giọng nói này anh nghĩ mãi vẫn không ra là ai.
Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì lạ.
Lúc ở ruộng ngô trước đó, anh cũng đâu có nhận ra giọng của Chu Phương.
Nhanh chóng, ngọn lửa bùng lên, soi sáng hang động tối om.
Đến lúc này, Trương Tiểu Vĩ mới nhìn rõ dung mạo của người phụ nữ, không khỏi giật mình kinh ngạc.
Lương Tĩnh, mẹ của Triệu Hổ!
Ngay lúc Trương Tiểu Vĩ đang ngẩn người, Lương Tĩnh bỗng nhiên đưa hai tay lên, dứt khoát cởi phăng chiếc áo ngắn tay trên người ra, tự nhiên vắt nước.
Chiếc áo lót nửa cúp màu xanh lam nổi bật trên làn da trắng ngần, trông vô cùng bắt mắt.
Kiểu dáng chiếc áo lót cô ta mặc còn có tác dụng nâng ngực, tạo cảm giác căng đầy như muốn trào ra ngoài.
“Dù sao cũng là sinh viên đại học, con gái đẹp ở thành phố lớn không đủ cho cậu ngắm hay sao mà lại đi nhìn một bà già như tôi.”
Lương Tĩnh tự nhiên nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Trương Tiểu Vĩ, cô ta không những không thấy xấu hổ mà ngược lại còn trêu chọc anh.
Trương Tiểu Vĩ lập tức cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giáng một đòn mạnh.
Nghĩ đến chuyện tốt mà Triệu Hổ làm tối qua, trong lòng anh liền bùng lên một ngọn lửa giận.
Nợ của Triệu Hổ tối qua còn chưa tính xong, bà lại dám tới cười nhạo tôi.
Đừng quên ngoài kia đang mưa to như trút nước.
Trong cái hang động này, bà có kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa đâu.
Ông đây sẽ trực tiếp cưỡng bức bà, làm bố của Triệu Hổ một lần!