Anh là quý tử hào môn, tuổi trẻ đã nắm quyền sinh sát trong tay, lạnh lùng xa cách, máu lạnh vô tình.
Cô là người thừa kế cuối cùng của huyền môn, sống đời rách nát, vá víu qua ngày.
Một người mệnh bạc tài lộc.
Một người mệnh mang đại kiếp.
Anh không cưới cô thì sự nghiệp sụp đổ, sống chết khó lường.
Cô không gả anh thì cả đời trắng tay, nghèo túng khốn cùng.
Cuộc hôn nhân này, là định mệnh cũng là giao dịch.
Ngày cưới, anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh băng:
“Cẩm Triều Triều, cho dù cô có dùng mọi thủ đoạn để gả cho tôi, tôi cũng sẽ không yêu cô, dù chỉ một phần.”
Cô chỉ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng như gió xuân:
“Không sao cả. Tôi chỉ cần gả cho anh là đủ.”
Từ đó, vận mệnh xoay chiều.
Cô tài vận bạo phát, khí số nghịch thiên, như cá chép hóa rồng.
Khắp đế đô, cô đã lên tiếng thì không ai dám phản bác.
Phó Đình Uyên nhìn người phụ nữ hết lần này đến lần khác liều mạng cứu mình, lần đầu tiên rơi vào trầm mặc.
Phải chăng... lời tuyệt tình năm ấy, anh đã nói quá sớm rồi?