Hạ đến xuân qua, nắng ấm chan hòa, sắc xanh dần thắm, hoàng hậu tổ chức yến tiệc thưởng hoa trong cung. Bà gửi tin đến phủ đệ của các quan viên từ tam phẩm trở lên trong kinh, mời nữ quyến các phủ đến tham dự.
Phủ Thượng thư của Khương gia cũng nhận được tin. Khương lão phu nhân cùng ba người con dâu đang bàn tính xem lần này nên đưa mấy vị cô nương trong phủ đi.
Năm ngoái dịp Tết Thất tịch, trong cung cũng tổ chức một lần. Mọi người đều ngầm hiểu, biết đây là cái cớ để hoàng hậu nương nương tìm để chọn phi tần cho thái tử, thế là ai nấy đều dắt theo cô nương nhà mình đến tuổi cập kê đi cho hoàng hậu xem mắt.
Lần trước Khương lão phu nhân đưa Tam cô nương của của đại phòng và Ngũ cô nương của nhị phòng. Dung mạo phẩm hạnh của hai vị cô nương đều cực kỳ tốt, đặc biệt là Tam cô nương, trông trong như ngọc, sáng như hoa, thanh lệ thoát tục, vẫn luôn là mỹ nhân được cả kinh thành ngưỡng mộ. Hai năm trước, người có ý đến phủ Thượng thư cầu thân không ít, chỉ là Khương gia có ý muốn đưa nàng ta vào cung nên vẫn chưa nhận lời kết thân với ai, cứ thế trì hoãn Tam cô nương đến tận mười tám tuổi.
Tiếc là buổi thưởng hoa Thất tịch năm ngoái trong cung, Tam cô nương không lọt vào mắt xanh của hoàng hậu. Khương gia cũng đành thôi ý định đưa Tam cô nương vào cung, trước Tết Nguyên đán đã hứa gả nàng ta cho người ta, hiện đang ở khuê các chờ xuất giá, áo cưới đã thêu được một nửa.
Năm nay Ngũ cô nương Khương Ý Thư cũng mười bảy tuổi, tuy tướng mạo không bằng Tam cô nương nhưng cũng là một mỹ nhân yểu điệu thướt tha, năm nay lại càng trổ mã. Ý của Khương phu nhân nhị phòng là muốn nhờ Khương lão phu nhân dắt nàng ta vào cung thử một lần nữa, biết đâu năm nay vận khí tốt, được hoàng hậu nhìn trúng thì sao?
Khương lão phu nhân cân nhắc, chỉ đưa một mình Ngũ nha đầu đi, e là khả năng thành công không lớn.
"Hay là gọi cả Lục nha đầu đi cùng, cho nó ra ngoài mở mang tầm mắt cũng tốt."
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều im lặng, đồng loạt nhìn về phía Tam phu nhân Thẩm thị. Thẩm thị là mẫu thân của Lục cô nương nhưng không phải sinh mẫu, xưa nay không thể tự quyết chuyện của Lục cô nương bèn giữ thái độ hòa nhã nói: "Lão phu nhân nói phải, ta cũng thấy rất tốt. Chỉ là, e rằng bên phía phu quân..."
Lần Thất Tịch năm ngoái, Khương lão phu nhân vốn cũng muốn đưa Lục cô nương đi cùng, có điều Khương tam lang không đồng ý nên mới thôi. Còn về lý do không đi, Khương tam lang cũng là người thẳng thắn: "Tính tình Lục nha đầu nhà con nhát gan sợ người lạ, lại chậm chạp, thực sự không hợp để vào cung. Lỡ như hoàng hậu nương nương thật sự vừa mắt, với tính cách của nó thì e là cũng không ở trong cung được lâu. Hay là thôi đi..."
Quả thật từng câu từng chữ đều rất trung thực. Lục cô nương đúng là nhát gan như chim cút, rất không muốn tiếp xúc với người khác.
Nói ra cũng thật đáng thương. Nàng không phải bẩm sinh đã vậy, lúc nhỏ cũng từng là một đứa trẻ hoạt bát đáng yêu, cử chỉ hào phóng. Chỉ vì năm năm tuổi, nàng theo mẫu thân về nhà ngoại ở Cảnh Châu thăm họ hàng, giữa đường gặp phải phỉ đồ, bị bắt cóc. Sinh mẫu không may qua đời, còn nàng thì bị ném vào một cái giếng cạn. Đợi đến khi người thân ở Cảnh Châu tìm thấy, đã là năm ngày sau.