Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Đều Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Chương 9

Trước Sau

break

Chỉ một tháng sau, hung tin ập đến: hai anh em mất tích, bị gán cho tội danh "phản quốc gián điệp".

Cả gia tộc bị vạ lây, nhà họ Diệp bị điều chuyển đến nơi cải tạo lao động.

Địa điểm này là một vùng núi nghèo đói, lạc hậu mang màu sắc phong kiến phương Nam, thiếu thốn vật chất, dân cư hung hãn tàn bạo... tựa như một vùng đất nằm ngoài vòng pháp luật. Nếu không có bàn tay sắp đặt từ trước, Tô Chiêu tuyệt đối không tin.

Hậu quả có thể đoán trước: toàn bộ gia tộc họ Diệp đều bị chôn vùi trong địa ngục trần gian ấy.

Cha Diệp bị đánh gãy xương sống, uất hận mà qua đời.

Mẹ Diệp không chịu nổi nỗi nhục nhã, đâm đầu vào tường tự vẫn.

Chị dâu Trương Nhân ôm theo con trai nhỏ là bé Tiêu Tiêu gieo mình xuống vực.

Bi kịch nhất vẫn là nguyên chủ, bởi nàng quá đỗi xinh đẹp và thuần khiết. Dù sở hữu tay nghề phẫu thuật xuất sắc, nhưng trước sự hiểm độc của lòng người, nàng hoàn toàn không có khả năng tự vệ...

Nguyên chủ bị ép buộc đưa lên núi...

Nàng không còn đường lui, đến cả việc tự kết liễu bằng cách đâm đầu vào cột hay gieo mình xuống vực cũng bất thành. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, nàng rút con dao phẫu thuật giấu kín trong người.

Nguyên chủ từng là một bác sĩ ngoại khoa tài năng, thấu hiểu tường tận mọi mạch máu, thớ cơ, và những điểm chí mạng trên cơ thể con người...

Để thoát khỏi sự xâm phạm ô nhục, nàng đã dùng dao rạch nát da thịt mình trước mặt đám người kia, từ đầu đến chân không còn một tấc da lành lặn.

Cuối cùng, nguyên chủ ngã quỵ trong vũng máu, chết vì mất máu quá nhiều.

Lúc ấy, nàng mới chưa tròn mười chín tuổi. Đồng tử nàng giãn ra vô định, miệng còn thều thào: “Cha mẹ ơi... con đau... đau quá...”

Còn cha mẹ của nàng thì sao? Họ chỉ kịp đến dự lễ thành hôn của con gái rồi ngay trong ngày hôm đó phải vội vã quay về căn cứ nghiên cứu.

Đường dây liên lạc với căn cứ chỉ là đường một chiều, nghĩa là chỉ khi cha mẹ chủ động thì mới có thể kết nối được với nàng và nhà họ Diệp, còn nàng cùng gia đình họ Diệp thì hoàn toàn không thể gửi bất kỳ tín hiệu cầu cứu nào.

Đây cũng là lý do vì sao sau khi nhà họ Diệp gặp biến cố, mọi thứ trượt dốc không phanh, và không ai có thể cứu được cha mẹ nguyên chủ.

Chắc hẳn, khi cha mẹ nguyên chủ nhận ra sự việc thì mọi thứ đã quá muộn, nàng và gia đình họ Diệp có lẽ đều đã bỏ mạng. Dĩ nhiên, cũng không loại trừ khả năng cha mẹ nàng cũng gặp tai ương... Điều này cả Tô Chiêu và nguyên chủ đều không thể biết được.

Sau cú sốc và nỗi đau tột cùng ấy, nguyên chủ hoàn toàn không muốn nếm trải thêm lần nào nữa. Thế nên, vừa sống lại, nàng đã bị dọa cho chết khiếp.

Cứ thế, toàn bộ nhà họ Diệp đều vong mạng. Còn về số phận hai anh em Diệp Thần và Diệp Hoán rốt cuộc ra sao, liệu họ có trở về hay không, nguyên chủ cũng không hề hay biết vì nàng đã sớm lìa đời tại khe núi đó.

Tô Chiêu khẽ thở dài. Nàng hiểu tại sao nguyên chủ lại không muốn tiếp tục sống.

Tâm trạng Tô Chiêu lúc này vô cùng nặng nề. Nàng không thể lý giải nổi rốt cuộc là thù oán gì, khiến nhà họ Diệp và nguyên chủ phải chịu kết cục thảm khốc đến vậy?

Giờ thì vận rủi này lại rơi trúng vào người nàng... Quả nhiên, của rẻ không bao giờ tốt đẹp, quá đỗi bi thảm. Thành thật mà nói, nàng cũng không hề muốn dấn thân vào cái kết cục bi kịch này của nguyên chủ.

Dù sao thì, với thân phận là một người bình thường, quả thực rất khó để đối diện với những cơn sóng gió sắp tới. Nếu như nàng vẫn còn dị năng và không gian trữ vật thì đã chẳng hề e ngại... nhưng mà...

Tô Chiêu chợt cảm thấy đầu óc quay cuồng. Chết thì không thể chết được, nhờ vào ký ức của nguyên chủ, nàng đã nắm rõ thế giới này. Bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh, ánh nắng dịu dàng, gió mát lành, cỏ xanh mướt, hoa thơm ngát... Một thế giới tự nhiên tươi đẹp tuyệt vời là điều mà một người sinh ra và lớn lên trong thời tận thế như nàng chưa từng được chiêm ngưỡng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc