Tô Chiêu bật mở mắt, ánh sáng gay gắt lập tức khiến nước mắt trào ra, đôi mắt ửng đỏ. Vẻ sắc bén thường ngày lập tức biến thành dáng vẻ đáng thương không thể chối từ.
Theo bản năng, cô nghiêng đầu tránh luồng sáng, đưa tay dụi mắt. Giọt nước mắt chưa kịp rơi đã bị lau đi, nhưng mắt lại càng đỏ hơn, trông chẳng khác nào một chú thỏ trắng nhỏ bé, vô hại.
Tiếng động hỗn loạn ngoài sân ngày một lớn dần. Tô Chiêu không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đứng dậy, chỉnh trang y phục tươm tất rồi bước ra ngoài.
Trong sân đã tụ tập một đám người: kẻ thì lem luốc, người thì hung hăng, có kẻ láo liên nhìn trước ngó sau, kẻ thì dựa vào quyền thế, người lại giả tạo đến mức đáng kinh tởm…
Mọi góc khuất xấu xí nhất của bản chất con người đều phơi bày trước mắt Tô Chiêu.
“Ô hô! Đây chẳng phải cô vợ ốm yếu của thằng nhãi Diệp Thần sao? Giờ cũng có thể chống đỡ đứng dậy được rồi à? Chà chà, nhìn cái mặt kìa, đúng là kiểu khiến người ta vừa nhìn đã muốn thương xót.”
Nguyên chủ vốn đã xinh đẹp, nay lại được tô điểm thêm bởi khí chất lạnh lùng từ linh hồn mạnh mẽ của Tô Chiêu, khiến nhan sắc càng thêm phần rực rỡ. Giờ đây, với đôi mắt đỏ hoe như thế, cô đích thị là tuyệt sắc giai nhân.
Vừa bước ra khỏi cửa, cô đã bị một gã đàn ông dơ dáy buông lời trêu ghẹo. Những ánh mắt đầy dục vọng dường như muốn nuốt chửng cô ngay tại chỗ.
Tô Chiêu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một gã đàn ông lùn mập, đầu trọc bóng loáng lọt vào tầm mắt. Cô khẽ nhắm mắt lại vì ghê tởm, trong lòng chỉ muốn nguyền rủa đôi mắt mình sắp bị mù, tâm trạng vì thế mà tụt dốc không phanh.
“Không phải sau năm 1949 thì không được phép hóa thành tinh sao? Mày từ đâu chui ra vậy, con chuột cống thành tinh? Vừa buồn nôn vừa kinh tởm, sống cũng là một sự sai lầm đối với nhân tính! Mày còn chưa bị lột da đã là nhờ phúc tổ tiên mấy đời rồi, lại còn dám nhởn nhơ ở đây? Không sợ có ngày không tìm được đường về hang chuột à?”
Một tràng lời lẽ xối xả khiến cả khoảng sân lập tức chìm vào tĩnh lặng. Mọi người đều ngỡ ngàng, không ai ngờ cô gái này lại có miệng lưỡi độc địa đến vậy!
Đám thuộc hạ của Ủy ban G lập tức liếc nhìn về phía đại ca mình một cách lén lút. Quả thật trông giống chuột thật…
Cha mẹ của Diệp Thần cũng sững sờ, nét mặt từ lo lắng chuyển sang nụ cười gượng gạo. Nhưng ngay khi nhìn thấy gương mặt gã đàn ông kia đỏ bừng vì giận dữ, ánh mắt trở nên hung tợn, họ vội vàng đưa tay chắn trước mặt Tô Chiêu như muốn bảo vệ cô.
Gã đàn ông bị mắng kia chính là em vợ của Chủ nhiệm Ủy ban G. Giờ đây gã tức đến mức mặt tím tái, tóc không còn nên không thể dựng đứng, phần đỉnh đầu bóng loáng chỉ còn vài sợi tóc bết dính vào da đầu.
Dù sao thì, gã cũng đã giận đến tím người thật rồi. Gã trợn mắt, chỉ thẳng vào Tô Chiêu, gầm lên:
“Đồ đàn bà thối tha! Không biết điều! Hôm nay nếu ông không giết mày thì ông theo họ mày! Lên! Bắt nó lại cho tao!”
Gã tru tréo ra lệnh, ánh mắt lộ rõ sự tà ác và độc địa. Gã vốn mang dung mạo xấu xí từ nhỏ, luôn bị người đời chế giễu. Nếu không phải nhờ cô chị gái gả cho Chủ nhiệm Ủy ban G làm vợ kế, gã e rằng đến cả vợ cũng khó mà cưới được.
Nhiều năm sống dưới cái nhìn khinh miệt đã khiến tâm tính gã trở nên méo mó. Dù biết mình không xứng đáng, gã vẫn luôn thèm khát những người phụ nữ xinh đẹp. Từ khi nắm được chút quyền lực, gã đã gây ra vô số tội ác, làm hại không biết bao nhiêu người.
Lần này đến nhà họ Diệp vốn dĩ không phải do gã phụ trách, nhưng nghe đồn hai cô con dâu nhà này có nhan sắc khuynh nước khuynh thành nên gã đã xin được thay thế. Mục đích của gã không cần phải nói rõ: chờ đến khi gia tộc họ Diệp sụp đổ, gã sẽ "thu hoạch lợi ích".