Trên người đại thống lĩnh Cấm quân không hề có vết thương hay dấu máu nào. Ngay cả hắn, một kẻ cũng luyện võ, cũng không dám chắc là mình có thể làm được chuyện ấy.
Một cô bé tay trói gà không chặt mà lại có thể giết người chỉ trong một chiêu, nói ra liệu có ai tin được không?
“Á!” Đúng lúc đó, một tên Cấm quân đứng gần phó thống lĩnh lại bị màn diễn của Tô Họa dọa cho vỡ mật. Hắn không chỉ tin rằng có nữ quỷ bám sau lưng mình thật, mà còn hoảng loạn quạt tay đập mạnh vào vai sau, vừa đập vừa hét: “Phó thống lĩnh cứu ta! Có quỷ! Có quỷ thật!”
Những tên Cấm quân khác thấy cảnh ấy thì lập tức rối loạn, chẳng khác nào đàn ruồi mất đầu, ai nấy đều vội vàng tránh xa.
Làm Cấm quân cho Hoàng đế, bọn họ không nhớ nổi mình đã tham gia bao nhiêu vụ tịch thu, khiến bao nhiêu gia đình bị đẩy vào chỗ chết.
Trên tay ai mà chẳng từng dính máu người. Và cũng là gì có ai dám chắc, một ngày nào đó, những oan hồn kia sẽ không quay lại đòi mạng họ?
“Câm mồm!” Phó thống lĩnh Cấm quân gầm lên: “Đại thống lĩnh chết đột ngột vì bệnh cũ phát tác!”
Cho dù trong lòng hắn cũng nghi ngờ cái chết ấy có liên quan đến nhà họ Tô, nhưng vì cơ hội được trèo lên vị trí cao hơn này, hắn vẫn phải cắn răng biến đen thành trắng.
Hắn giơ tay tát mạnh vào mặt tên Cấm quân đang la hét, quát lớn: “Trên đời này không có quỷ! Dù có thì cũng cấm nhắc tới! Nếu không, tất cả chúng ta đều không sống nổi!”
Để tránh người khác nhận ra mình quá bình tĩnh, phó thống lĩnh Cấm quân còn cố ý tỏ ra sợ hãi, rồi nhanh chóng ra lệnh: “Người đâu! Áp giải phạm nhân lên đường lưu đày ngay trong đêm! Thi thể đại thống lĩnh đưa đến Đại Lý Tự! Những người còn lại, khiêng hết hòm với rương lên, rời khỏi chỗ xui xẻo này ngay!”
Nói xong, hắn còn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chửi thề: “Xui xẻo thật!”
Đại thống lĩnh Cấm quân vừa chết, ở nơi này, người nắm quyền lớn nhất đã biến thành phó thống lĩnh Cấm quân ngay lập tức.
Vì vậy, khi mệnh lệnh được ban ra, dù trong lòng đám Cấm quân vẫn còn rất hoang mang, nhưng cuối cùng họ vẫn phải nghe theo.
“Tất cả đứng dậy! Lên đường!” Mười lăm tên sai nha phụ trách áp giải lập tức xông tới, thúc giục đám người nhà họ Tô còn đang ngơ ngác rời đi.
Làm sao nhà họ Tô có thể hiểu rõ tình hình hiện tại cho được.
Nhớ lại cảnh đại thống lĩnh Cấm quân đột ngột ngã xuống vừa rồi, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn.
Cho đến tận lúc này, dù vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng tất cả mọi người đều nhận ra một điều.
Vừa rồi, cả nhà họ Tô đã cùng nhau đi dạo một vòng trước cửa Quỷ Môn Quan.
Đại thống lĩnh Cấm quân là quan viên thuộc hàng chính nhất phẩm, lại chết ngay tại nhà họ Tô, chết đúng lúc nhà họ Tô đang bị tịch thu gia sản, hơn nữa còn chết ngay trước mắt bọn họ.
Chỉ cần Hoàng đế Gia Chính truy cứu trách nhiệm, liệu có nhân cơ hội này mà ra lệnh chém sạch cả nhà họ Tô hay không?
Nghĩ đến khả năng ấy, ai nấy đều lạnh sống lưng, bước chân vô thức nhanh dần lên, chỉ mong sao sớm rời khỏi kinh thành càng xa càng tốt.
Khi cả nhà họ Tô bị áp giải đi lưu đày trong đêm, tất cả mọi người đều lặng lẽ rời khỏi thành. Nhìn thấy cổng thành đã ở ngay trước mắt, Thẩm Kiều Kiều, người bị trói chung xiềng với Tô Họa, cuối cùng cũng không chịu nổi nỗi sợ hãi dồn nén trong lòng, thấp giọng hỏi: “Hoạ Nhi… đại thống lĩnh Cấm quân đó…”
Bà không nói hết câu, nhưng ý tứ thì ai cũng hiểu.
Là do nữ quỷ giết thật sao?
Chuyện Tô Họa kêu lên là nhìn thấy nữ quỷ lúc đó, Thẩm Kiều Kiều vẫn nhớ rất rõ.
Nhưng trên đời này lại có quỷ thật ư? Nếu không có quỷ, vậy vì sao đại thống lĩnh Cấm quân lại đột ngột chết như thế?
Còn nếu thật sự có quỷ, vì sao chỉ có một mình Tô Họa nhìn thấy?
Nhận ra Thẩm Kiều Kiều đã bắt đầu sinh nghi, Tô Họa lập tức quay đầu, hạ giọng ngăn lại: “Mẹ, đừng hỏi vội. Ra khỏi kinh thành rồi con sẽ nói. Tỷ tỷ áo đỏ là quỷ tốt, sẽ không hại chúng ta đâu.”
Ngay từ đầu, nàng đã tính sẵn sẽ dựng nên hình ảnh một tỷ tỷ áo đỏ như thế này.
Chỉ có như vậy, mọi thay đổi sau này của nàng mới có được một lời giải thích hợp lý nhất.
Hơn nữa, những của cải và vật tư nàng đã cất vào không gian, sau này cũng có thể đường đường chính chính lấy ra dùng.
Trên con đường lưu đày sắp tới, có của cải, có vật tư trong tay, mấy mẹ con họ mới không phải chịu quá nhiều khổ sở.
Tô Họa lại nói tiếp: “Tỷ tỷ áo đỏ đang đi theo phía sau chúng ta. Tỷ ấy nói sẽ hộ tống chúng ta suốt đường tới vùng đất hoang ở biên giới phía nam, sẽ đảm bảo cả nhà mình không thiếu một ai, ai nấy đều bình an.”
Dùng lý do có nữ quỷ này để làm bình phong, sẽ là một cái cớ hợp lý đến không thể hợp lý hơn của nàng.