“Lão gia!”
“Cha!”
Thẩm Kiều Kiều, Tô Ngọc, Tô Tự Phồn, Tô Tự Cẩm vừa nhìn thấy thượng thư bộ Binh Tô Ngôn Sơn, cũng chính là người cha trên danh nghĩa của Tô Họa, liền không kìm được xúc động, theo phản xạ muốn lao tới.
Tô Ngôn Sơn bị đeo gông gỗ, khóa sắt trên người, tóc tai rối bù, đang quỳ dưới đất. Khi nhìn thấy vợ bé và mấy đứa con của mình, thân thể hắn khẽ run lên, hai mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại: “Kiều Kiều… Phồn Nhi, Cẩm Nhi, Ngọc Nhi…”
Nhưng thứ Tô Họa nhìn thấy sau đó, lại không phải cảnh đoàn tụ khiến người ta rơi nước mắt.
Nàng chỉ nhìn thấy sự tàn nhẫn của Hoàng đế.
Khi kẻ cầm quyền muốn trừ khử công thần, từ việc vu oan, hạ chỉ tịch thu gia sản, cho đến người đứng ra thi hành, tất cả đều đã có sự sắp đặt từ trước.
Người trực tiếp dẫn quân đến đây là đại thống lĩnh Cấm quân, tay sai thân tín của Hoàng đế. Hắn từng hại chết không biết bao nhiêu người ngay thẳng, giết không ít quan thanh liêm, trên tay dính đầy máu của người vô tội. Lần này ra tay, dĩ nhiên chúng là muốn giải quyết thật nhanh gọn.
Tịch thu xong thì lập tức áp giải đi lưu đày, không để lại bất cứ rắc rối nào về sau.
Khi Tô Họa và mọi người vừa bị áp giải đến tiền viện, Thẩm Kiều Kiều còn chưa kịp chạy về phía Tô Ngôn Sơn, đại thống lĩnh Cấm quân đã lạnh lùng ra lệnh: “Người đâu! Khắc chữ lên mặt toàn bộ phạm nhân!”
Khắc chữ, tức là dùng dao khắc chữ lên trán, sau đó bôi mực lên.
Cách làm này không chỉ để ngăn phạm nhân bỏ trốn, mà còn là để đóng dấu nhục nhã lên người họ suốt đời.
Dấu khắc không thể xóa, cũng đồng nghĩa với việc cả đời phải sống dưới ánh nhìn khinh rẻ của người khác.
“Khắc chữ? Không! Không được!”
Nhà họ Tô vừa nghe xong, ai nấy sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, có người suýt ngất tại chỗ.
Con gái vợ cả nhà họ Tô là Tô Nhan, khóc đến khản giọng: “Cha! Mẹ! Con không muốn bị khắc chữ lên mặt! Con không muốn!”
Tô Nhan có dung mạo xinh đẹp, năm nay mới mười bốn tuổi, chỉ còn một năm nữa là đến tuổi cập kê, làm sao có thể chấp nhận việc cả đời mang dấu vết nhục nhã trên mặt như thế.
Đại thống lĩnh Cấm quân nghe vậy thì cười lạnh: “Không chịu khắc chữ? Vậy ngươi muốn chém đầu sao? Muốn nhà họ Tô từ tịch thu gia sản biến thành cả nhà bị giết?”
Chỉ một câu nói đã khiến tất cả im bặt.
Tô Ngôn Sơn sợ làm hắn nổi giận, cuối cùng khiến cả nhà mất mạng, vội vàng cắn răng nói lớn: “Nhà họ Tô… chấp nhận khắc chữ!”
Có những lúc, sống còn quan trọng hơn thể diện.
Chỉ cần còn mạng, còn có cơ hội sống tiếp. Một khi bị chém đầu, thì còn mặt mũi mà làm gì.
“Tất cả ngoan ngoãn cho ta! Làm xong sớm thì lên đường đi lưu đày sớm, may ra còn giữ được một mạng!”
Đại thống lĩnh Cấm quân thấy không ai dám phản kháng, hừ lạnh một tiếng, rồi ra lệnh cho đám nha dịch phụ trách khắc chữ bắt đầu làm việc.
Hai nha dịch một nhóm, một người giữ chặt phạm nhân, người còn lại cầm dao khắc chữ.
Đừng mong bọn họ sẽ nương tay hay dùng thuốc giảm đau. Một khi đã bị coi là phạm nhân, thì chỉ còn lại sự chịu đựng trần trụi và tàn nhẫn nhất mà thôi.
Thậm chí còn có cả một cây kim sắt to, rỉ sét loang lổ, không biết đã từng dùng với bao nhiêu phạm nhân rồi.
“Chết tiệt!”
Bị ép quỳ giữa đám người, Tô Họa ngẩng đầu nhìn cây kim trong tay tên nha dịch, trong lòng không nhịn được mà buột ra một câu chửi thề.
Không cần nói đến chuyện khắc chữ lên trán sẽ hủy dung nhan, mang nhục suốt đời, chỉ riêng cây kim sắt rỉ sét này, đâm vào người là cũng có thể khiến người ta nhiễm uốn ván.
Ở thời cổ đại, nhiễm uốn ván là dễ chết người lắm đấy!
Huống chi cây kim ấy đã không biết dùng trên người bao nhiêu phạm nhân, lỡ đâu còn mang mầm bệnh truyền nhiễm thì càng nguy hiểm hơn.
Phải biết rằng đàn ông ai cũng thích mấy trò tầm hoa vấn liễu, nhỡ có kẻ từng mắc bệnh hoa liễu cũng dùng cây kim này, rồi lại đem đi khắc chữ cho người khác, thì chẳng biết sẽ lây cho bao nhiêu người nữa.
Tô Họa là dị năng giả hệ chữa trị, đương nhiên có cách đối phó với việc khắc chữ.
Nhưng nàng không thể chịu nổi việc bị người khác dùng kim chọc vào mặt, chịu sự sỉ nhục như thế!
Ánh mắt Tô Họa sắc như dao, nhìn thẳng về phía đại thống lĩnh Cấm quân bên cạnh Hoàng đế chó má, trong mắt ẩn hiện sát ý.
Muốn động kim lên mặt nàng?
Có những chuyện không thể nhịn được!