Tuy nhiên, lúc này Tần Túc và Tề Lâm không có thời gian để ý đến nàng.
Dung thị tuy không say nắng, nhưng tim đập nhanh. Lam thị bắt đầu nôn mửa, nôn xong thì như người sắp chết, vẻ mặt đờ đẫn ngồi thừ ra.
“Ngũ muội, tại sao sáu người chúng ta không sao cả?”
Tô Tự Phồn đưa mắt nhìn xung quanh, thấy bảy trăm người, từng người từng người tình trạng không giống sáu người bọn họ, trong lòng đầy nghi hoặc.
Sáu người bọn họ đi đường cảm thấy không có chút áp lực nào, ngoại trừ hơi mệt, chân không bị phồng rộp.
Đi dưới trời nắng gắt, tuy mặt bị phơi nắng nóng rát, nhưng cảm thấy vẫn có thể chịu đựng được.
Tô Họa ho khan hai tiếng nói: “Bởi vì có tỷ tỷ váy đỏ che chở cho chúng ta đó, tỷ ấy làm sao có thể để chúng ta khó chịu được?”
Nói xong, nàng còn bổ sung một câu trong lòng, làm gì có tỷ tỷ váy đỏ nào, tất cả là do nàng đang tiêu hao dị năng.
Đi một đoạn đường, nàng lại truyền dị năng cho năm người. Nếu chân mà còn bị phồng rộp, lại còn không chịu nổi chút nhiệt độ nào, vậy nàng thân là dị năng giả hệ trị liệu, chẳng phải là đồ bỏ đi sao?
Phải biết rằng, nàng chính là nhân vật cấp quốc bảo của [Cục quản lý ngày tận thế, Bộ phận an ninh quốc gia Vinh quốc].
Cả tổ chức chỉ có hai dị năng giả hệ trị liệu, một trong số đó chính là nàng.
“Họa tỷ nhi, con có thể thương lượng với tỷ tỷ váy đỏ, cứu những người khác không? Đều là những người bị liên lụy oan uổng trong vụ xét nhà. Đặc biệt là cứu hai vị phu nhân Quốc công. Hôm qua An Quốc công phu nhân đã giúp con một lần, chúng ta nợ người ta một ân tình.”
Thẩm Kiều Kiều thấy người già, tiểu hài tử, Dung thị và Lam thị đều say nắng, vẻ mặt lo lắng sốt ruột.
Bà luôn là người có ơn tất báo, hôm qua Dung thị âm thầm giúp đỡ Tô Họa, ân tình này bà cảm thấy nhất định phải trả.
Tô Họa nghe vậy, ngạc nhiên nhìn chằm chằm Thẩm Kiều Kiều. Không ngờ người mẫu thân hờ này không làm người não yêu đương, lại muốn làm Bồ Tát cứu thế.
Không phải nàng máu lạnh, cũng không phải nàng không báo ân, nàng quan sát sắc mặt Dung thị vẫn ổn, không bị đỏ bừng, không bị say nắng, chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại thôi.
Về phần Lam thị, bà ấy trông như xác sống, một lòng muốn chết, cứu được bà ấy chưa biết chừng còn bị oán trách.
Những người già và hài tử khác? Cứu được một lần nhưng không cứu được lần hai.
Chẳng lẽ cứ dọc đường có người say nắng, ngã xuống, nàng lại phải cứu hết sao?
Vậy nàng không phải thánh mẫu, mà là bảo mẫu rồi.
Hơn nữa nàng phải cứu bằng cách nào? Đi sờ tay từng người một, phóng thích dị năng?
Hay là châm cứu? Nàng, một phạm nhân mười hai tuổi, trước mắt bao người lại lấy kim châm ra, e rằng chỉ có kẻ ngốc mới làm như vậy?
Tuy nhiên, việc phạm nhân trì hoãn hành trình quả thực sẽ làm chậm trễ thời gian của nàng.
Nơi này cách vùng đất hoang ở Nam Cảnh năm ngàn dặm, mỗi ngày quy định đi năm mươi dặm, không trì hoãn cũng phải mất một trăm ngày mới đến nơi.
Ba tháng nữa là tận thế, cộng thêm thời gian leo núi, nàng nhất định phải đến nơi trước ba tháng.
Bây giờ mới là ngày thứ hai mà phạm nhân đã ngã bệnh, chắc chắn trăm phần trăm sẽ làm chậm trễ thời gian của nàng.
Còn hỏi nàng tại sao không trốn khỏi đội ngũ phạm nhân bị lưu đày? Trước khi tận thế đến, đây vẫn là thiên hạ của tên hoàng đế chó chết kia, dắt díu cả nhà chạy trốn là không thể trốn thoát, chưa biết chừng từ phạm nhân còn biến thành tội phạm bỏ trốn bị truy nã khắp nơi.