"Đương nhiên! Tô Ngôn Sơn đã cho bốn huynh muội chúng con sự sống, cũng đã từng cứu mạng nương. Trên đường lưu đày nương kiên trì đưa đồ ăn cho ông ấy, chúng con sẽ không trách nương. Nhưng cũng chỉ là phần của nương thôi, phần của chúng con tuyệt đối không đưa!"
"Nếu nương thấy con nói có lý, cũng đồng ý rời khỏi Tô gia, thì hãy bảo ông ấy viết giấy hưu thiếp."
Nói xong, Tô Họa mặc kệ lời nói trái với luân thường đạo lý của mình có đáng sợ đến đâu, đứng dậy liền tránh xa mọi người, lại dựa sát vào song sắt hơn một chút.
Phía sau, Tô Ngôn Sơn và Tô lão thái đương nhiên bị nàng chọc tức không nhẹ, nhưng vẫn không buông tha, cứ tiếp tục truy hỏi Thẩm Kiều Kiều về chuyện tiền bạc.
Bên phía chính thất cũng nhân cơ hội cười trên nỗi đau của người khác.
Họ chỉ mong Tô Ngôn Sơn và Thẩm Kiều Kiều cãi nhau, cãi nhau càng dữ dội, bọn họ càng vui vẻ.
Nhưng những chuyện này Tô Họa không để ý nữa. Nàng nói với Tô Tự Phồn và Tô Tự Cẩm một câu là mình muốn nghỉ ngơi, có việc thì gọi nàng, liền dựa người vào song sắt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cơ thể nguyên chủ này chỉ mới mười hai tuổi, đi bộ năm mươi dặm đã là giới hạn, lại còn phải mang theo xích sắt nặng mười mấy cân.
Nếu không phải nàng vẫn luôn dùng dị năng chữa trị cho mình và năm người Thẩm Kiều Kiều thì chân của sáu người đã sớm giống như những phạm nhân khác, toàn là bọng nước không ra hình dạng rồi.
Có lẽ thật sự mệt mỏi, dù nhà giam họ Tô bên này có ồn ào đến đâu, Tô Họa dựa vào song sắt, nhắm mắt lại rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Mà nàng hoàn toàn không phát hiện, nhất cử nhất động của mình đều bị Tần Túc và Tề Lâm ở phòng giam bên cạnh nhìn thấy hết.
Mỗi một câu nàng nói cũng đều bị hai người nghe được không sót một chữ.
Hai người cũng không có sở thích cố ý nhìn trộm nghe lén, thật sự là cả Tô gia đều là những kẻ lắm chuyện, tiếng cãi nhau thật sự quá lớn.
Hai người chưa từng thấy kẻ lắm chuyện nào ngu ngốc như Tô gia.
Chuyện giấu tiền thế này, Tô gia vậy mà dám lớn tiếng la hét hỏi ở trong nhà giam, thật là kì lạ.
Còn việc hai người vô thức chú ý đến nhất cử nhất động của Tô Họa, cũng là vì lời nói và hành động của nàng không hề giống một cô nương mười hai tuổi nên có, ngược lại rất trầm ổn chín chắn, đôi mắt to sâu thẳm lóe lên ánh sáng thông minh lanh lợi vượt quá tuổi tác.
Mà mỗi câu Tô Họa nói cũng đều đâu ra đấy, mạch lạc rõ ràng.
"Nâng cao người khác, dìm thấp bản thân!"
Đặc biệt là câu nói này, khiến hai người vô cùng chấn động.
Câu này vốn nên là lời nói mang kinh nghiệm sống của người đã trải qua một đời.
Vậy mà lại xuất phát từ miệng một cô nương mười hai tuổi, nhưng lại kì diệu không hề có cảm giác gượng ép.
Thật sự là một sự kết hợp cực kì mâu thuẫn giữa tuổi tác thực tế và linh hồn.
Sau khi Tô Họa ngủ thiếp đi, nàng bắt đầu gặp ác mộng.
Trong mơ toàn là cảnh tượng tận thế, xác chết la liệt, tất cả mọi người đều chết.
Cuối cùng, chỉ có nàng thành công leo lên đỉnh núi cao bảy nghìn mét, chỉ còn lại một mình nàng sống sót.
Trong giấc mơ, nàng đơn độc ngồi bên bờ vực, ăn lương thực dự trữ trong không gian, đối mặt với nỗi cô đơn vô tận.
Xuân đến thu đi, cơ thể nàng từ một thiếu nữ mười hai tuổi trở thành một cô nương hơn hai mươi tuổi.