Bùi Tư Dao định đợi khi ông chủ bán máy phát điện đến giao hàng sẽ nói chuyện kỹ hơn với ông ta.
Thời gian chờ đợi cũng không thể lãng phí, cô lấy iPad từ trong không gian ra, kết nối với wifi ở đây, tiếp tục tải phim truyền hình, chương trình tạp kỹ và tiểu thuyết về bộ nhớ đệm.
Mấy chiếc iPad cũ mua trên ứng dụng đồ thanh lý vẫn còn ba chiếc dung lượng cực lớn chưa tải đầy, với tốc độ này thì còn cần ba ngày nữa.
Xếp đầy danh sách tải xuống, Bùi Tư Dao tiếp tục rà soát một lượt các quán đồ ăn giao tận nơi ở gần đó. Nào là Y Điểm Điểm, Trà Bách Đạo, Coco, Hỉ Trà, Starbucks, Luckin, mỗi thương hiệu cô đặt hai mươi ly. Nhưng người giao hàng không thể cầm hết một lần được, cô còn chu đáo chia làm hai lần đặt đơn.
Đồ ăn nhanh như KFC, McDonald's, Burger King, hamburger kiểu Trung tự nhiên cũng không thể thiếu. Ở mạt thế chắc chắn là không thể ăn được những món ngon giàu calo thế này. Gà rán nguyên xô, mua. Combo hamburger mỗi loại mười phần. Xô gà rán, xô mười cánh gà nhìn thôi đã thấy thơm, mua, mua, mua.
Điên cuồng đặt hơn mười đơn hàng, Bùi Tư Dao nhìn mà cũng thấy đói bụng.
Cô lấy thẳng một xô gà rán đã đặt ở Long Thành từ trong không gian ra. Lớp da vàng óng giòn rụm, cắn một miếng là thịt róc ngay khỏi xương. Bùi Tư Dao ăn liền một hơi hai cái đùi gà.
"Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"
Nguyên Bảo ngồi một bên, nước miếng chảy ròng ròng xuống đất. Sen kia, đừng có mà quên bổn đại vương, bổn đại vương cũng muốn ăn đùi gà.
Bùi Tư Dao bị Nguyên Bảo nhìn chằm chằm, hết cách với nó, đành phải đổ một ít thức ăn cho chó và hoa quả sấy khô từ trong không gian ra.
Một người một chó ăn uống ngon lành.
Khoảng hai mươi phút sau, đồ ăn giao tới lục tục được chuyển đến. Bùi Tư Dao kiểm tra không thiếu sót gì rồi tranh thủ lúc còn nóng (hoặc lạnh) thu vào không gian. Trà sữa đá, cà phê đá uống vào lúc cực nóng thì sảng khoái không gì bằng.
Trong tủ bếp không gian chất đầy các loại đồ ăn mang về, có thứ còn chưa bóc cả bao bì bên ngoài. Trên mặt bàn đá cẩm thạch là đủ loại đồ uống được phân loại nóng lạnh riêng biệt.
Đống đồ ăn đặt hôm nay không còn chỗ để, Bùi Tư Dao đặt thẳng lên bàn ăn trong phòng khách.
Chiếc bàn ăn này là đồ thu vào không gian lúc chuyển nhà, tuy màu sắc hơi cũ nhưng đồ cũ dùng lại thuận tay lạ thường.
Nhìn từng thùng vật tư chất đống cùng một chỗ, Bùi Tư Dao mới nhận ra, hình như cô hơi thiếu kệ để đồ.
Những thức ăn, đồ uống này thực sự khó xếp chồng lên nhau, từng ly từng ly lại rất chiếm diện tích.
Trong lúc Bùi Tư Dao đang suy nghĩ linh tinh, cô nhìn thấy một chiếc xe tải lớn chạy từ cổng vào. Vốn tưởng là hàng của mình đến, không ngờ chiếc xe tải kia xoay vô lăng, chạy thẳng ra phía sau.
Bùi Tư Dao không nghĩ nhiều. Khu kho bãi này có nhiều kho như vậy, nếu cả ngày không có xe vào vận chuyển hay giao hàng thì mới là lạ.
Nhìn từng chiếc xe tải lớn chở đầy hàng đi tới, Bùi Tư Dao nói không động lòng là nói dối, cô hận không thể đưa cả xe vào trong không gian ngay lập tức.
Nhưng bây giờ vẫn phải nhịn thôi.
Đợi sau khi mưa lớn ập đến, cô chắc chắn phải quay lại một chuyến. Kho hàng này và trung tâm thương mại cô đi lúc trưa cách nhau rất gần, đến đây cũng chỉ là chuyện tiện đường.
Bùi Tư Dao âm thầm thêm kho hàng vào danh sách "mua hàng không tốn tiền" của mình. Nơi này được coi là khu kho bãi khá lớn trong vùng, chỉ cần thu được một cái kho thì chuyến đi đặc biệt này cũng không tính là lỗ.
Trong lúc lơ đễnh, mấy chiếc xe tải lớn đang chạy về phía Bùi Tư Dao. Người đến chính là ông chủ bán máy phát điện cho cô. Sau khi dỡ hàng xong, ông chủ kia lén lút nhét một tờ giấy cho cô.
"Cần xăng dầu thì gọi trực tiếp vào số điện thoại bên trên, giá cả chắc chắn công đạo."