Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 11

Trước Sau

break

Nhân viên môi giới ngẩn ra nửa giây: "Thuê, có cho thuê chứ, một phòng ngủ, hai phòng ngủ, chỗ chúng tôi đều có, chỉ là..."

Vừa rồi đôi vợ chồng trẻ kia chẳng phải định cho cô ấy ở căn penthouse tại Phong Đan Bạch Lộ sao? Nếu đến chỗ đó mà cô ấy còn chê, thì e rằng cô ấy cũng chẳng thuê được căn nào nữa đâu.

Bùi Tư Dao đặt cốc xuống: "Loại kho chứa hàng có thể chứa được vài chục, hàng trăm tấn, có không?"

"Hả?" Nhân viên môi giới ngơ ngác: "Kho chứa hàng á?"

"Đúng, kho chứa hàng."

Bộ não của nhân viên môi giới chạy hết tốc lực, rất nhanh anh ta nhớ ra một cái kho mới treo biển cho thuê cách đây hai ngày: "Cũng không phải là không có, chỉ là chỗ đó hơi xa."

Hai tiếng sau, Bùi Tư Dao đã thuê thành công cái kho hơi xa trong miệng nhân viên môi giới.

Sắp có một khoản tiền khổng lồ vào tài khoản, lại có nhà miễn phí để ở, tâm trạng Bùi Tư Dao vui như mở hội, cô cưỡi chiếc xe máy điện đi một chuyến đến chợ đầu mối.

Buổi chiều chợ đầu mối vắng vẻ, ông chủ nằm trên ghế tựa phe phẩy quạt, suýt nữa thì ngủ gật, thấy một cô gái trẻ tuổi bước vào cửa hàng, ông ta chẳng thèm nhướng mi mắt.

Bùi Tư Dao cũng không để ý, cô vào đây vì cửa hàng này có chủng loại hàng hóa khá đầy đủ, gạo mì lương thực dầu ăn, các loại gia vị, đồ khô, hương liệu, cái gì cũng có.

Bùi Tư Dao nhìn lướt qua một lượt rồi mới mở miệng: "Ông chủ, hàng có sẵn ở đây bao nhiêu, tôi lấy hết."

Ông chủ nghe câu này, suýt nữa ngã từ trên ghế xuống đất, cô gái này người thì bé mà giọng điệu không nhỏ chút nào.

"Cô bé à, chú không có thời gian chơi đùa với cháu đâu, đồ ở đây toàn là hàng tốt, giá cả không rẻ, cháu đừng có lấy chú ra làm trò cười..."

Thấy ông chủ còn muốn thao thao bất tuyệt, Bùi Tư Dao giơ tay ngắt lời: "Chú cứ tính tiền đi."

Ông chủ đáp: "Trong cửa hàng mỗi loại hàng hóa đều có ba đến bốn thùng, số còn lại đều ở trong kho, cháu muốn bao nhiêu, chú có bấy nhiêu."

Giọng điệu ông chủ còn lớn hơn, chém gió ai mà chẳng biết, ông ta còn định nói Vạn Đạt là do ông ta mở nữa kìa.

"Tính đi, tôi lấy hết."

Bùi Tư Dao nghe nói hàng hóa của ông ta đầy đủ như vậy cũng không vội đi nữa, cô ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, lấy cái máy tính trên quầy thu ngân ra, bảo ông chủ báo giá.

Thật hay đùa đây?

Ông chủ vừa rồi còn đang ngủ gật, giờ phút này đã tỉnh táo vô cùng: "Cô bé, cháu nghiêm túc đấy à? Không được đùa kiểu này đâu nhé."

Bùi Tư Dao mở số dư tài khoản trên điện thoại ra, đặt lên bàn.

Ông chủ liếc mắt nhìn, đồng tử giãn ra ngay lập tức, hàng đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn.

"Tính, tính, tính, chú tính cho cháu ngay đây."

Ông chủ cười híp mắt, gõ máy tính tanh tách.

Hơn tám vạn tệ tiền hàng, ông chủ sảng khoái làm tròn số lẻ cho Bùi Tư Dao, cô trả tiền đặt cọc, để lại địa chỉ kho hàng, rồi hẹn giờ giao hàng với ông chủ cửa hàng lương thực.

Bùi Tư Dao quay người đi sang cửa hàng đồ khô ở xéo đối diện, hàng hóa ở cửa hàng đồ khô còn đầy đủ hơn cả cửa hàng lương thực dầu ăn.

Các loại quả khô: Nho khô, nhãn nhục, táo đỏ, kỷ tử, v.v.

Các loại hạt khô: Ngô, kê, gạo nếp cẩm, đậu đỏ, v.v.

Các loại hải sản khô: Tôm nõn khô, tảo bẹ, rong biển, tép khô, v.v.

Các loại gia vị khô: Gừng khô, hoa hồi, tiểu hồi hương, nhục đậu khấu, lá nguyệt quế, hạt thì là, cỏ thơm, v.v.

Có thể nói là cái gì cũng có.

Bà chủ cửa hàng đồ khô là người hay hóng chuyện, vừa nghe Bùi Tư Dao muốn bao trọn hàng hóa, bà ta tò mò hỏi dò: "Cô bé, nhìn cháu tuổi còn nhỏ, cháu mua nhiều đồ khô thế này để làm gì?"

Bùi Tư Dao nhướng mắt, ra đường thân phận là do mình tự tạo, cô thuận miệng bịa chuyện: "Haizz, chẳng phải là do cháu không thi đỗ đại học sao, bị ép về nhà kế thừa chuỗi nhà hàng, phải làm từ một nhân viên thu mua nhỏ. Trời nóng thế này, nắng nôi như vậy, bắt cháu cưỡi con xe điện rách, cháu chẳng muốn mỗi tuần phải đi thu mua một lần đâu, vất vả chết đi được. Chi bằng mua luôn một lần dùng cho nửa năm, đi làm cháu chỉ cần chấm công xong rồi trốn đi chơi là được."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc