“Phụ thân! Người không nhìn thấy sao? Chính Tô Tiểu Phi ra tay trước, đâu phải Thư Ý!”
“Người không bảo nàng ta dừng lại, lại đi trách nữ nhi của con, chẳng phải là muốn hủy hoại thanh danh của nó sao?”
Tô Lâm Sơn một tay giữ chặt Tinh Nhi đang giãy giụa muốn lao vào đánh nhau, tay kia che chắn cho Tô Thư Ý đứng phía sau.
Khi thấy tỷ tỷ chạy tới, ông vốn đã yên tâm hơn. Nhưng lời của phụ thân lại khiến ông không nhịn được mà lên tiếng bênh vực con gái.
Tô lão gia tức giận đập mạnh gậy xuống đất.
“Đây là lúc để tranh cãi sao? Mau bảo chúng dừng lại!”
“Cháu gái đánh cô cô ruột như vậy, chẳng phải làm nhục cả Tô gia sao?”
Nghe vậy, Tô Lâm Sơn lập tức nổi giận.
“Rõ ràng là Tô Tiểu Phi động thủ trước! Chân con vẫn còn thương tích, Thư Ý vì đỡ cho con mới bị nàng ta đánh.”
“Không những không chịu dừng lại, nàng ta còn đánh cả cháu gái mình ngay trước mặt bao nhiêu người!”
“Phụ thân không dạy dỗ con gái mình, lại đi đổ tội lên đầu nữ nhi của con. Như vậy là đạo lý gì?”
Tô Lâm Sơn vốn là người ăn nói sắc bén, huống hồ từng lời ông nói đều có lý. Tô lão gia bị nghẹn đến tức tối. Đám người này thật chẳng có ai khiến ông bớt lo. Nhưng thấy lão tam không chịu nghe lời mình, ông lập tức quay sang ba đứa cháu trai đứng bên cạnh.
“Các ngươi đứng đó làm gì? Không mau lên can ngăn!”
“Định để họ đánh nhau đến chết sao?”
Tô Vân Sinh tuy không muốn xen vào, nhưng bị ông nội thúc giục cũng đành bước lên. Dù sao nếu tiếp tục đánh nữa, e rằng thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn.
Cuối cùng chính Tô Thư Ý là người kéo Tô Tiểu Phương lại. Cô sợ rằng nếu tiếp tục, thật sự sẽ có người bị đánh chết. Tô Tiểu Phương vẫn còn giận dữ, nễu không bị kéo lại, bà còn muốn tiếp tục đánh.
Còn Tô Tiểu Phi lúc này đã nằm bất động dưới đất. Giọng chửi rủa cũng yếu dần rồi im bặt. Không ai biết Nguyệt Nhi đã bị kéo ra ngoài từ lúc nào.
Cuộc ẩu đả cuối cùng cũng kết thúc. Tô đại tẩu và Tô nhị tẩu vội vàng kéo con gái mình ra phía sau. Còn Tô Thư Ý, nếu nói cô không bị thương thì là nói dối. Dù mạnh mẽ đến đâu, cô vẫn chỉ là một thiếu nữ. Tô Tiểu Phi đã cào trúng cô vài chỗ. Trên mặt, trên tay đều có vết trầy xước, toàn thân đau nhức. Chắc hẳn do lúc nãy bị véo quá nhiều.
Tô Tiểu Phương nhìn thấy liền đau lòng. Bà vừa thổi lên vết thương vừa mắng chửi không ngừng.
Một vài nam nhân trong thôn thắp đuốc lên. Ánh lửa chiếu sáng cửa hang. Mặt Tô Tiểu Phi sưng đỏ vì bị tát, tóc tai rối bù. Bề ngoài nhìn không quá thảm nhưng thực ra toàn thân nàng ta đau đớn như bị xe nghiền qua, chỉ là không thể đứng dậy.
Sau khi mọi người bình tĩnh lại một lúc, Tô Lâm Sơn chậm rãi lên tiếng.
“Chắc hẳn mọi người đều tò mò vì sao nhà ta trước kia nghèo khó, nay lại có xe ngựa và lương thực.”
“Chuyện này đã bị người ta bàn tán nhiều, vậy nên hôm nay ta nói rõ một lần.”
“Mặc dù ta không cần phải giải thích với ai nhưng vì có người vu khống nhà ta ăn trộm, ta cũng nên nói cho rõ ràng.”
Mọi người vốn tưởng ông sẽ tiếp tục nói về chuyện đánh nhau, không ngờ ông lại nói tới chuyện này. Nhiều người lập tức lên tiếng.
“Tam huynh, có gì mà phải giải thích! Đó là vận may của huynh.”
“Chúng tôi đều tin huynh không phải kẻ trộm!”
Người nói là Dương Đại Thành, tay dắt theo cô con gái tám tuổi. Ông nhìn Tô Lâm Sơn từ nhỏ lớn lên, đương nhiên tin vào nhân phẩm của ông.
Ngay sau đó Tần Khôi cũng lên tiếng.
“Đúng vậy! Tam ca làm người thế nào, ai mà không biết!”
“Không cần giải thích!”
Những người của Dương gia và Tần gia cũng đồng loạt gật đầu. Nhưng Tô Lâm Sơn lại ra hiệu cho mọi người im lặng, nhìn quanh rồi nói:
“Thanh danh của nữ nhi quan trọng hơn hết. Hôm nay ta nói rõ ở đây.”
“Gia đình ta từng cứu một vị ân nhân, những thứ chúng ta có hôm nay đều là ân nhân báo đáp.”
“Còn danh tính của ân nhân, ta không thể tiết lộ. Nhưng tuyệt đối không có chuyện ăn trộm.”
“Sau này nếu còn ai dám nói linh tinh… Ta tuyệt đối không tha!”
Tần Khôi lập tức quay lại quát lớn.
“Mọi người nghe rõ chưa? Từ nay ai dám nói bậy, ta Tần Khôi sẽ là người đầu tiên không bỏ qua!”
Trong thôn ai cũng biết Tần Khôi là người hung hãn, không ai dám đắc tội. Mọi người lập tức gật đầu nói đã hiểu.
Trưởng làng đứng trong đám đông, trong lòng vô cùng cảm khái. Ông không ngờ Tô Lâm Sơn chỉ trong thời gian ngắn đã khiến Tần Khôi đứng về phía mình. Trong hoàn cảnh loạn lạc này, đó là chuyện cực kỳ quan trọng. Nếu không nhường chức trưởng làng cho Tô Lâm Sơn, e rằng cả thôn sẽ gặp đại họa.
Không chỉ có hạn hán, gần đây thổ phỉ cũng bắt đầu hoành hành. Chúng cướp bóc, giết người không ghê tay. Nếu có thể chọn lại, ông thà ở nhà chết đói còn hơn là bỏ chạy.
Lúc này Tô lão gia đột nhiên lên tiếng.
“Lão tam, ngươi là trưởng làng nên càng không thể thiên vị.”
“Vậy chuyện Thư Ý đánh trưởng bối… Ngươi định xử lý thế nào?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Tô Lâm Sơn lập tức thay đổi. Ánh nhìn phụ thân cũng trở nên lạnh lẽo.
“Không phải Tô Tiểu Phi ra tay trước sao?”
“Chúng ta chỉ phân gia chứ không phải đoạn tuyệt quan hệ. Nàng ta là muội muội của ta lại dám đánh cả huynh trưởng!”
“Phụ thân không dạy dỗ con gái mình, ngược lại còn muốn bôi nhọ nữ nhi của con.”
“Ta đã nói rồi. Nếu ai dám hủy hoại thanh danh của con gái ta… Đừng trách ta không nể tình phụ tử.”