Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 58: Dương Đại Xuân kinh ngạc trước tác dụng của thuốc

Trước Sau

break

“Cô cô ơi…”

Tô Thư Ý năm nay mới mười bốn tuổi, tuy bề ngoài tỏ ra chững chạc hơn so với tuổi, nhưng thân hình vẫn gầy gò nhỏ nhắn. Khi cô bật khóc trong lúc ngủ, trông cô chẳng khác gì một đứa trẻ đáng thương.

Nghe thấy tiếng động, Tô Tiểu Phương giật mình tỉnh giấc. Bà vội ôm lấy cháu gái, lo lắng hỏi:

“Thư Ý, sao con lại khóc trong lúc ngủ vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”

Tô Thư Ý khẽ lắc đầu, ngồi dậy khỏi vòng tay cô cô.

“Không có gì đâu ạ… Chỉ là cháu gặp ác mộng, bị mắc kẹt trong đó một lúc thôi.”

Vừa dứt lời, cô ngẩng đầu lên thì thấy phụ thân mình đang được Nguyệt Nhi đỡ xuống khỏi xe ngựa. Tô Thư Ý lập tức đứng dậy, nhanh chóng chạy tới giúp phụ thân mình dưới ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh. Tô Lâm Sơn vừa thấy con gái lớn liền lo lắng hỏi:

“Phụ thân vừa nghe thấy con khóc, xảy ra chuyện gì vậy?”

Ông nhận ra mình vội vàng chạy xuống chỉ vì nghe thấy tiếng khóc của con gái. Tô Thư Ý nhanh chóng đỡ phụ thân đứng vững, đồng thời khéo léo che chắn để những người xung quanh không nhận ra chân của phụ thân cô đã gần như hồi phục. Sau khi nghe con gái giải thích rằng chỉ là ác mộng, Tô Lâm Sơn mới thở phào nhẹ nhõm.

“Đỡ phụ thân qua xem Du Nhiên và Như Tuyết bị thương thế nào.”

Đêm qua trời tối, ông không thể xuống xe, mà các con gái cùng tỷ tỷ  cũng không cho ông ra ngoài. Suốt cả đêm, ông gần như không ngủ, chỉ nằm trong xe ngựa lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài.

Trời vừa tờ mờ sáng, ông nghe thấy con gái khóc nên lập tức gọi Tô Tiểu Phương dậy để xem có chuyện gì. Nhưng ông cũng không dám xuống xe quá sớm, sợ dân làng nhìn thấy sẽ gây rắc rối cho con gái mình.

Hai cô con gái nhẹ nhàng đỡ Tô Lâm Sơn xuống xe. Ông chống gậy, từng bước chậm rãi đi về phía hai đứa cháu. Tiếng động xung quanh cũng khiến nhiều dân làng thức giấc. Khi thấy Tô Lâm Sơn chống gậy bước ra, không ít người lập tức tiến lại hỏi han tình hình thương tích của ông.

Chẳng mấy chốc, một đám đông đã tụ tập xung quanh, hỏi tới tấp. Tiếng ồn lớn đến mức đánh thức cả Dương Du Nhiên – người vừa mới hạ sốt và chìm vào giấc ngủ. Tô Tiểu Phương lập tức quát lớn:

“Im lặng hết đi! Các người quay về chỗ của mình đi, đừng tụ tập làm ầm lên nữa!”

Dương Đại Xuân thoáng lo lắng. Ông sợ vợ mình làm phật lòng dân làng. Hiện tại mọi người đều mang thương tích, nếu gây xích mích thì không hay. Khi ông vừa định đứng dậy khuyên vợ thì bỗng nhận ra điều gì đó. Cơn đau ở chân ông, đã giảm đi rõ rệt, thậm chí vết thương cũng không còn chảy mủ.

Dương Đại Xuân thử nhấc chân lên, kinh ngạc phát hiện mình đã có thể dùng lực. Vết thương thậm chí bắt đầu đóng vảy. Khoảnh khắc đó, ông hoàn toàn sững sờ. So với chuyện vợ có làm phật lòng dân làng hay không, điều này khiến ông chấn động hơn gấp nhiều lần.

Nhìn thấy biểu cảm của tỷ phu, Tô Lâm Sơn dường như hiểu ra điều gì. Ông lập tức tiến lên chào hỏi dân làng:

“Chân ta gần như đã khá hơn rồi. Xương liền khá tốt, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi thêm. Dù sao gãy xương cũng phải trăm ngày mới lành hẳn.”

“Mọi người giải tán đi, ở đây còn có đứa trẻ bị thương nặng.”

Sau đó, Tô Lâm Sơn lập tức chen vào giữa đám đông, khéo léo giải tán mọi người. Ông không dám thúc ép quá mạnh bởi nhiều người trong số họ cũng đang bị thương.

Tuy vậy, không ai thực sự muốn rời đi bởi hình ảnh Tô Lâm Sơn trước đây và hiện tại khác nhau quá nhiều. Trước kia ông chỉ là một người nghèo khổ, còn mang thương tật nhưng giờ đây ông ăn mặc gọn gàng, lại ngồi trên xe ngựa lớn kéo bởi hai con ngựa. Trông chẳng khác gì người chưa từng phải chịu đói khát. Không ít người thầm nghĩ: Sau đại nạn, có lẽ nhà họ Tô đã gặp vận may.

Tô Tiểu Phương vô cùng bực bội nhưng khi thấy đám người cứ vây quanh không chịu đi, bà chỉ có thể dùng thân mình đẩy họ ra để nhường chỗ cho hai đứa trẻ. Tô Thư Ý lúc này cũng đã bình tĩnh lại, cố gắng quên đi cơn ác mộng ban nãy. Cô bước ra từ phía sau phụ thân mình.

“Cô cô ơi, để biểu ca và biểu tỷ lên xe ngựa dưỡng thương đi.”

Dương Du Nhiên hiện vẫn chưa thể cử động nhưng Dương Như Tuyết thì đã khá hơn. Đêm qua vì Tô Lâm Sơn còn ở trong xe nên không tiện cho cô bé vào. Dù sao cũng là thời cổ đại, nam nữ vẫn cần tránh điều tiếng.

Bây giờ Tô Lâm Sơn đã xuống xe, để người bị thương nặng lên xe nghỉ ngơi sẽ thoải mái hơn. Hơn nữa, nắng thu ban ngày rất gắt, ở ngoài lâu dễ bị say nắng.

Nghe vậy, Tô Tiểu Phương nhìn con gái mình. Quả thật, để một cô gái mười sáu tuổi bị vây quanh bởi nhiều nam nhân như vậy không thích hợp. Bà lập tức tiến lên, bế Dương Như Tuyết lên xe. Mấy ngày nay bà ăn uống đầy đủ nên sức lực dồi dào. Dương Như Tuyết lại gầy yếu, nên bà dễ dàng bế cô bé lên xe ngựa.

Tô Thư Ý nhanh chóng chạy tới vén rèm xe. Trong xe, Tinh Nhi vẫn đang ngồi đó. Thấy biểu tỷ được đưa lên, cô bé lập tức lấy bánh ngọt mình đang ăn chia cho Dương Như Tuyết.

Dương Như Tuyết không kìm được nước mắt. Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ còn được mẫu thân ôm vào lòng như thế. Sau tất cả những gì xảy ra, cảm giác này giống như một giấc mơ.

“Như Tuyết ngoan nào, đừng khóc.”

Tô Tiểu Phương nhẹ nhàng dỗ dành.

“Con và biểu muội cứ ở trong xe nghỉ ngơi, mẫu thân xuống xem Du Nhiên thế nào.”

Thấy hai đứa trẻ đã có bánh và nước, bà mới yên tâm bước xuống xe.

Vết thương của Dương Du Nhiên nặng hơn nhiều. Nhìn sắc mặt của Dương Như Tuyết có thể thấy cô bé đã đỡ hơn nhưng Dương Du Nhiên thì khác. Tô Tiểu Phương lấy chăn gấp lại, đỡ cậu bé ngồi dựa vào.

“Du Nhiên, nếu lưng đau thì nói mẫu thân nhé. Để mẫu thân cho con nằm sấp xuống.”

Cậu bé lắc đầu.

“Con không sao đâu mẫu thân… đừng lo.”

Nhìn dáng vẻ cố gắng chịu đựng của biểu ca, Tô Thư Ý không khỏi khâm phục. Cô nhanh chóng lấy túi nước ra, đưa cho anh cùng với mấy viên thuốc. Tô Tiểu Phương hiểu ngay đó là thuốc gì, liền giúp con trai uống.

Sau khi mọi việc tạm ổn, trưởng làng cũng đi tới. Tô Thư Ý vội đỡ phụ thân ngồi xuống.

“Phụ thân, chân người không thể đứng lâu được, mau ngồi xuống đi.”

Hai chị em nhanh chóng giúp ông ngồi xuống chiếc giường tạm, kê thêm gối phía sau lưng để ông dựa. Trưởng làng ngồi xuống bên cạnh, vẻ mặt ông rõ ràng có chuyện muốn nói. Ông phất tay ra hiệu cho dân làng xung quanh tránh ra. Không gian lập tức yên tĩnh hơn nhiều.

Nhưng đúng lúc trưởng làng chuẩn bị mở lời, hai anh em Tô Đại Tráng và Tô Nhị Tráng bỗng chạy tới. Họ khiêng theo ông lão họ Tô sau đó đặt ông nằm ngay trước mặt Tô Lâm Sơn. Dù thế nào đi nữa, nhìn thấy phụ thân ruột nằm trước mặt, Tô Lâm Sơn cũng không thể làm ngơ. Ông khẽ gọi:

“Phụ thân…”

Trưởng làng lập tức đứng dậy nhường chỗ, dù sao ông lão họ Tô cũng đã lớn tuổi. Hơn nữa, ông ta vẫn là phụ thân ruột của Tô Lâm Sơn. Nếu có chuyện gì muốn nói với con trai mình, ít nhất cũng phải giữ thể diện cho ông.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương