Mồ hôi lạnh trên trán Phó Trọng Minh lau mãi không hết, ông ta lại run rẩy đáp: "Khi đó, chuyện giữa con bé và Đỗ Tử Cần ầm ĩ xôn xao khắp nơi. Trân nhi từ nhỏ tính tình vốn đã đa sầu đa cảm, sau khi về phủ đã mấy lần muốn quyên sinh để chứng minh sự trong sạch. Ban đầu chúng thần ngày đêm canh chừng thì vẫn ổn, nhưng đến đêm Thất Tịch sơ suất không trông coi kỹ, con bé liền nhảy xuống giếng. Khi vớt được lên thì người đã không còn nữa rồi."
"Lúc ấy vốn định phát tang, nhưng... nhưng bên ngoài người ta đều đồn đại rằng Trân nhi không giữ gìn đức hạnh, muốn trèo cao vào cửa Hầu phủ. Rốt cuộc con bé lấy cái chết để chứng minh trong sạch hay là vì xấu hổ mà tự vẫn, chuyện này làm sao mà giải thích cho rõ được? Bên dưới nó còn có các đệ đệ muội muội, sau này muội muội còn phải gả chồng, đệ đệ còn phải thi cử cầu công danh. Nếu chúng đi đến đâu, người đời cũng chỉ trỏ rằng chúng có một người tỷ tỷ đức hạnh không ra gì, thì chẳng phải là làm hại cả đời chúng sao? Bởi vậy, vi thần và phu nhân vì nghĩ cho mấy đứa con còn lại, cực chẳng đã mới phải đem con bé an táng ở nơi khác..."
Phó Linh vốn khăng khăng không chịu nhận tội, nhưng lại không ngờ Phó Trọng Minh quay đầu một cái liền thừa nhận tất cả. Dù Tần Anh và Tạ Tinh Lan có cáo buộc thế nào nàng ta cũng có thể bình tĩnh đối phó, nhưng giờ phút này, nghe những lời Phó Trọng Minh nói, sắc mặt Phó Linh đột ngột thay đổi. Nàng ta cất giọng sắc nhọn: "Phụ thân làm vậy chẳng lẽ không phải là vì bản thân mình sao?"
Trong lòng Phó Trọng Minh hoảng hốt, ông ta quay sang quát: "Đừng có ăn nói hàm hồ! Chuyện của tỷ tỷ con đã không giấu được nữa thì đành không giấu, nhưng hiện tại người ta đều nói con là hung thủ sát hại Thôi cô nương và Tiết công tử. Con không lo mà chứng minh sự trong sạch của mình đi, còn bận tâm đến những chuyện này làm gì?"
Phó Linh đỏ hoe đôi mắt, cười lạnh một tiếng: "Bảo ta chứng minh sự trong sạch ư? Sao hả? Sợ ta thực sự bị định tội là kẻ giết người, rồi sẽ làm liên lụy đến ông và Tưởng thị chứ gì?"
Trong đáy mắt Phó Trọng Minh thoáng hiện lên vẻ giận dữ, nhưng ông ta còn chưa kịp mở miệng thì Phó Linh đã tiếp lời: "Tỷ tỷ căn bản không phải là người có tính tình đa sầu đa cảm. Ngày hôm đó sau khi xảy ra chuyện, tại yến tiệc Trâm Hoa, tỷ ấy cũng không hề tỏ ra yếu thế mà tự mình chứng minh sự trong sạch. Nhưng tỷ ấy không ngờ rằng, những lời đồn đại ác ý bên ngoài chưa thể đánh gục được tỷ ấy, mà chính ông và Tưởng thị mới là những kẻ đã bức chết tỷ ấy!"
Phó Linh nói càng lúc càng nhanh, giọng điệu sắc nhọn đầy vẻ chất vấn: "Ông còn nhớ ông đã chửi rủa tỷ tỷ như thế nào không? Ông mắng tỷ ấy không biết liêm sỉ, làm mất hết mặt mũi của Phó gia, còn nói cái loại hành vi như tỷ ấy, nếu ở Phần Châu thì đã bị bỏ rọ trôi sông rồi. Chỉ vì ông bị đồng liêu chế giễu vài câu, mà ông nhẫn tâm cấm túc tỷ tỷ, đến cả cơm nước cũng không cho ăn. Sau khi ông rời phủ, Tưởng thị mặc kệ cho đám người hầu kẻ hạ nhục mạ tỷ tỷ, bà ta còn thêm mắm dặm muối kể lại những lời đồn đại bên ngoài cho tỷ ấy nghe, khiến tỷ ấy tưởng rằng tất cả mọi người đều đang chửi rủa tỷ ấy là đồ lăng loàn..."
"Suốt một tháng trời bị đày đọa, mọi lòng tự trọng của tỷ tỷ đều bị ông và Tưởng thị chà đạp đến tan nát. Ông đã định tội cho tỷ ấy, ông nói sẽ tống cổ tỷ ấy về quê cũ, vĩnh viễn không cho phép quay lại kinh thành nữa. Vì thế tỷ ấy mới tuyệt vọng, đối với tỷ ấy, chỉ có cái chết mới là sự giải thoát duy nhất, tỷ ấy muốn đi tìm mẫu thân."
"Tỷ ấy nhảy xuống giếng tự vẫn, phản ứng đầu tiên của ông không phải là đau xót, mà là nghĩ cách làm sao để che giấu chuyện này. Ông không thể chấp nhận một đứa con gái thanh danh có vết nhơ lại còn nhảy giếng chết. Ông sợ ảnh hưởng đến quan thanh của mình, còn Tưởng thị thì sợ liên lụy đến con cái của bà ta. Các người thậm chí còn từng nghĩ đến việc đưa thi thể tỷ ấy về Phần Châu. Trời nóng như thế, đường xa dằng dặc như vậy, ngay cả khi tỷ ấy đã chết rồi, cũng không khơi dậy được nửa phần thương xót trong ông."
Phó Linh hai mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài theo khóe mi: "Là ta đã khổ sở van cầu ông, ông mới đồng ý tìm một mảnh đất ngoài thành để an táng cho tỷ ấy, để những dịp lễ tết ít nhất ta còn có thể thắp cho tỷ một nén nhang. Hai năm qua, ông chưa từng đến thăm tỷ ấy một lần nào, có phải ông cũng hiểu rõ rằng tỷ ấy là do ông bức chết không? Phải rồi, ông đã bức chết chính con gái ruột của mình, thì còn mặt mũi nào mà đi gặp tỷ ấy nữa? Những lúc nửa đêm tỉnh mộng, liệu tỷ tỷ có hóa thành lệ quỷ về chất vấn ông làm cha như thế nào không?!"
Trước mắt Phó Trọng Minh tối sầm lại từng cơn: "Mày... mày cái đồ nghiệt chướng này..."