Thế nhưng, Tần Anh vẫn lắc đầu, trong lòng không muốn dễ dàng từ bỏ. Lúc này, rất nhiều mâu thuẫn đều đang hướng về Phó Linh. Động cơ của nàng ta tuy không đủ để gây án mạng, nhưng lại là người có hiềm nghi lớn nhất. Hơn nữa, vào ngày hôm đó, Ngô Thư Nguyệt không hề trông thấy bóng dáng nàng ta, vì vậy chứng cứ ngoại phạm của cả hai không thể hoàn toàn được xác lập. Thế nhưng, rốt cuộc có uẩn khúc gì ở đây, Tần Anh lại nghĩ mãi mà không sao thông suốt được.
Nàng ở lại thêm hơn nửa canh giờ nữa, mắt thấy trời bên ngoài đã tối hẳn, mà thành quả Tần Anh thu được cũng chỉ là vài trang bản đồ không mấy chính xác. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng động. Tạ Kiên lắng tai nghe kỹ, rồi vui mừng nói: “Là công tử đến rồi!”
Vậy mà Tần Anh lại chẳng có lấy nửa phần vui mừng. Đến khi Tạ Tinh Lan từ con đường nhỏ đi vòng vào, thứ hắn trông thấy chính là dáng vẻ sầu muộn mãi không tan của nàng. Hắn nheo mắt hỏi: “Có chuyện gì vậy? Nghe nói các người đã vào đây cả buổi trời rồi.”
Tạ Kiên như muốn kể công thay cho Tần Anh, liền nói: “Công tử xem, những thứ này đều là do Quận chúa vẽ cả. Hiện tại không tìm được bản vẽ gốc, nên Quận chúa nói nàng ấy sẽ tự mình vẽ một bản. Từ lúc chiều đến giờ, Quận chúa chưa từng nghỉ ngơi chút nào.”
Tạ Tinh Lan nhận lấy hai trang bản đồ xem thử, chỉ thấy hai bản vẽ này tuy không chú trọng bút pháp hay ý cảnh, nhưng lại thể hiện một cách vô cùng trực quan, các lối đi nhỏ trong động đều được đánh dấu rất rõ ràng. Vậy mà chỉ trong vòng ba, bốn canh giờ ngắn ngủi, Tần Anh đã vẽ được hơn hai mươi trang. Tạ Tinh Lan xem từng trang một, có thể nhận ra mỗi lần vẽ nàng đều kiểm tra và hiệu chỉnh lại, đến hai, ba trang gần nhất thì ít nhất một nửa phần bụng của hòn non bộ đã được nàng tìm tòi, nắm rõ trong lòng bàn tay.
Trong đáy mắt Tạ Tinh Lan thoáng qua một tia chấn động, đúng lúc này, Tạ Kiên lại nói nhỏ: “Quận chúa biết rõ ngài chỉ có mười ngày, sợ ngài không kịp phá án, nên nhất quyết không chịu về nhà sớm…”
Tạ Kiên rõ ràng đã hiểu lầm ý của Tần Anh, nhưng vì Tần Anh đang mải mê viết vẽ trên giấy nên không hề nghe thấy những lời này.
Ngược lại, Tạ Tinh Lan nghe thấy thì hơi sững người. Hắn nhìn sang với ánh mắt sâu thẳm, chỉ thấy gò má nghiêng của Tần Anh được ánh đèn chiếu rọi, trong veo như ngọc. Dáng vẻ chau mày tập trung của nàng lại càng toát lên một cảm giác bất chấp tất cả để giải cho được bí ẩn. Trong một thoáng, đáy lòng hắn dâng lên một niềm xúc động, nhưng rất nhanh sau đó, hắn nhíu mày kiếm lại và tỉnh táo ngay. Tần Anh làm những việc này là vì ai, còn cần hắn phải nghĩ sâu xa nữa sao?
Hắn thu lại mấy tờ giấy vẽ, lạnh lùng nói: “Đêm nay muộn quá rồi, ngày mai xem tiếp đi.”
Tần Anh thở hắt ra một hơi, nhưng vẫn cảm thấy không cam lòng: “Tất cả lời khai của mọi người ta đều đã nghĩ tới, người duy nhất phát hiện ra điều bất thường là Tiết Minh thì đã chết, Lâm Tiềm lại không tìm ra được động cơ, cũng không có bất kỳ mũi nhọn nào chĩa vào hắn. Chỉ còn lại Phó Linh, nhưng ta thật sự không tài nào nhìn thấu được…”
Tạ Tinh Lan dời mắt đi không nhìn nàng nữa, tự mình nói: “Hôm nay điều tra Phó gia, biết được đêm Tiết Minh chết, từng có hai nha đầu rời khỏi Phó gia để đi mời đại…”
“Suỵt—”
Tạ Tinh Lan còn chưa nói xong, Tần Anh đã đột ngột làm một động tác ra hiệu im lặng. Nàng nhìn Tạ Tinh Lan và mấy người Bạch Uyên: “Các người có nghe thấy tiếng gì không?”
Bạch Uyên chỉ nghe thấy mấy tiếng gió rít âm u. Đúng lúc này, nàng ấy bỗng nhớ ra đêm nay là tuần đầu thất của Thôi Uyển, sắc mặt lập tức sợ hãi đến biến sắc: “Quận chúa, lẽ nào là Thôi cô nương về đòi mạng?”
Tần Anh nắm lấy tay nàng ấy an ủi, rồi lại nghiêng tai lắng nghe: “Nghe cho kỹ—”
Dáng vẻ này của nàng có chút đáng sợ, Bạch Uyên rúc vào bên cạnh nàng không dám động đậy, những người khác cũng bất giác nín thở. Ngay khi trong sơn động trở nên hoàn toàn tĩnh lặng, một tiếng nước chảy ào ạt âm ỉ cuối cùng cũng trở nên rõ ràng hơn.
Tần Anh tập trung lắng nghe, như đã nhập định. Vào một khoảnh khắc nào đó, trong đáy mắt u ám của nàng tựa như có một đốm lửa được thắp lên. Đốm lửa ấy càng cháy càng lớn, dần dần trở nên rực rỡ và sáng chói. Nàng đột ngột nhìn về phía Tạ Tinh Lan: “Ta hiểu ra rồi!”