Sau một đêm nghỉ ngơi, Thịnh Hi tràn đầy sức sống tỉnh dậy.
Nàng thả hết bầy tiên hạc trong túi linh thú ra, để mặc chúng tự do bay lượn quanh đỉnh núi mà nàng đang ở.
Thế nhưng, đàn tiên hạc vừa mới vỗ cánh bay lên, chưa được bao xa thì lại toàn bộ đáp xuống, run rẩy nép sau lưng Thịnh Hi.
Uyên Tiện hạ mình nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, tiên hạc co rúm người lại, hiển nhiên cực kỳ sợ hãi hắn.
“Đừng sợ mà, đại sư huynh tốt lắm đấy.”
Thịnh Hi xoa đầu mấy con tiên hạc gần nhất, cười tươi rói chào Uyên Tiện: “Đại sư huynh, chào buổi sáng!”
“Ừm, chào buổi sáng. Ta dẫn muội đến chủ phong gặp sư phụ”
Uyên Tiện đáp lại có chút không tự nhiên, trường kiếm trong tay ngân lên một tiếng trong trẻo, rồi hạ xuống trước hai người.
Vì có kinh nghiệm “lái kiếm tốc độ cao” lần trước, lần này Thịnh Hi rất biết điều. Đợi Uyên Tiện lên kiếm trước rồi mới nắm tay áo hắn, cẩn thận mà bước lên.
Kiếm bay vút đi, Thịnh Hi theo phản xạ ôm chặt lấy Uyên Tiện.
Uyên Tiện liếc mắt nhìn tay nàng đang siết chặt bên hông mình, liền từ từ giảm tốc độ.
Gió rít quanh người bị kết giới của Uyên Tiện cản lại, khiến Thịnh Hi càng thêm cảm thấy đại sư huynh thật sự là một người đáng tin cậy.
Nhất là so với Tiêu Ly Lạc, cái tên “thiếu não” đó.
Ngay lúc này, một tiếng gọi vang lên từ phía sau:
“Tiểu sư muội, sao muội không tự mình ngự kiếm vậy?”
Một bóng người áo vàng nhanh chóng đuổi tới, Tiêu Ly Lạc bay song song với Uyên Tiện:
“Đại sư huynh, huynh có muốn xem tiểu sư muội đua kiếm không? Nhanh như tia chớp luôn đó!”
Thịnh Hi trợn trắng mắt: “Là kiếm của huynh muốn lấy mạng ta thì có!”
“Đâu có~! Suýt nữa bị chém bay đầu rõ ràng là Quy trưởng lão mà~ ”
Quy trưởng lão vừa bay qua nghe thấy liền: “…” Thì ra ngươi cũng biết đấy hả?
Lão hung dữ trừng mắt với Tiêu Ly Lạc, nhưng rồi nhớ lại tuy mình suýt mất đầu thật, nhưng Thịnh Hi chỉ mới Luyện Khí kỳ đã có thể ngự kiếm rồi - đúng là thiên tài hiếm thấy.
Giờ Thịnh Hi đã vào Vấn Tâm Tông, Quy trưởng lão đương nhiên phải quan tâm đến việc tu luyện của nàng:
“Uyên Tiện, con tránh ra để Thịnh Hi tự mình ngự kiếm đi.”
Thịnh Hi còn chưa kịp từ chối, Uyên Tiện đã lập tức gỡ tay nàng ra, lướt người sang bên cạnh.
Mất đi sự kiểm soát của hắn, Thịnh Hi cùng thanh kiếm lao thẳng xuống dưới.
“Aaaa!”
Tiếng hét của nàng vang vọng khắp Vấn Tâm Tông, Uyên Tiện định ra tay cứu thì bị Tiêu Ly Lạc ngăn lại:
“Tiểu sư muội, hú hú, bay lên nào!”
Bay cái đầu ngươi! Nàng sắp nổ tan xác như Hồ Sào (*) rồi!
Thịnh Hi hận chết Tiêu Ly Lạc!
Ngay lúc đó, nàng cảm thấy kiếm của Uyên Tiện lại tự động trượt xuống dưới chân nàng. Nàng lập tức hiểu, nhanh chóng nhìn Uyên Tiện một cái, là Uyên Tiện âm thầm giúp mình, lập tức dẫn linh lực vào, đứng vững trên kiếm.
Ngay lập tức, đà rơi dừng lại.
Thịnh Hi cưỡi kiếm phóng vút về phía trước như mũi tên rời cung, khí thế sát khí đằng đằng.
Tiêu Ly Lạc vỗ tay liên tục:
“Ta đã nói mà, tiểu sư muội là thiên tài!”
Nhưng ngay giây sau thiên tài tiểu sư muội đâm một kiếm xuyên thủng tấm biển của chính điện Vấn Tâm Tông.
Ngay khi suýt đâm vào mái hiên, Thịnh Hi khéo léo đáp xuống, thoát nạn trong gang tấc.
Tiêu Ly Lạc vui vẻ hạ xuống theo, giơ cả hai ngón cái về phía nàng:
“Tuyệt thế thiên tài!”
Thịnh Hi được khen tới như vậy cũng không nỡ đánh hắn nữa.
Bỗng dưng, Uyên Tiện mỗi tay nắm một người, kéo cả hai lùi về sau một đoạn thật dài.
Ầm!!
Biển đề ba chữ “Vấn Tâm Điện” trên cửa chính nứt đôi, rơi thẳng xuống chỗ hai người vừa đứng, vang lên tiếng nổ kinh thiên, vô số mảnh gỗ văng tung toé.
Kiếm của Uyên Tiện cắm sâu vào xà nhà phía sau tấm biển, chỉ còn chuôi kiếm lộ ra ngoài.
“Sư phụ! Có người tới gây sự rồi!!!”
Trong điện vang lên tiếng kêu hốt hoảng, một thiếu niên thân hình hơi mập, mặt mũi hiền lành, tay ôm chiếc chuông vàng nhỏ, rón rén chạy ra ngoài xem xét.
Thấy người ngoài điện, hắn liền rạng rỡ:
“Quy trưởng lão, đại sư huynh, ngũ sư đệ!”
Tiêu Ly Lạc nhiệt tình bước vào, vui vẻ khoác vai thiếu niên đi ra ngoài, khoe "chiến tích" lẫy lừng của Thịnh Hi:
“Tiểu sư muội, đây là tứ sư huynh. Tứ sư huynh, đây là tiểu sư muội. Bảng hiệu kia là do tiểu sư muội đập bể đấy, lợi hại chứ!”
Trời biết sao lúc nàng đến gần chính điện, "Thanh Thương Quyết" trong cơ thể nàng lại tự động vận hành.
“Tiểu sư muội, đây là lễ gặp mặt của ta.”
Tứ sư huynh lấy ra một chiếc tu di giới, lấy tiếp một bộ y phục nữ tử:
“Đây là pháp y ta dùng lông đuôi phượng hoàng luyện chế.
Mặc vào dù chỉ còn một hơi thở, cũng có thể niết bàn tái sinh.”
Thịnh Hi mắt sáng như sao. Thứ này trong nguyên tác là dành cho Thịnh Như Nguyệt mà!
Không ngờ bây giờ lại rơi vào tay nàng.
“Cảm ơn tứ sư huynh!”
Tứ sư huynh đỏ mặt, lại lấy ra một sợi roi hình vảy rắn: “Đây là Khốn Tiên Tỏa, bất kể dùng để bắt người hoặc bắt yêu thú, chỉ cần chạm phải là sẽ bị quấn chặt không thoát được.”
Cái này cũng là đồ của nữ chính trong nguyên tác. Thịnh Hi vui vẻ thu hết vào túi.
Tứ sư huynh giống như Đôrêmon, cứ liên tục lôi ra các bảo vật hiếm có, cuối cùng đưa cả tu di giới tặng cho nàng luôn.
Nhìn gương mặt tròn trịa của Tứ sư huynh, Thịnh Hi vừa xoay chiếc tu di giới mới đeo vào tay, vừa bỗng nhớ ra tên thật và kết cục của hắn trong nguyên tác.
Tứ sư huynh tên là Lữ Tưởng, thiên phú luyện khí cực cao, toàn bộ pháp khí của sư huynh đệ Vấn Tâm Tông đều do hắn lo liệu.
Trong nguyên tác, nữ chính luôn theo sau hắn gọi "ca ca", hắn liền dốc túi luyện ra hàng loạt pháp bảo cho nàng ta, chẳng khác nào kho vũ khí di động của nữ chính.
Về sau, thân phận ma tộc của Uyên Tiện bại lộ, Lữ Tưởng kiên quyết đi theo, bị cho là tay sai của ma giới.
Sau khi Uyên Tiện chết, Lữ Tưởng với tư cách là "tâm phúc" cũng bị nữ chính tiêu diệt tận gốc, thậm chí bị giết bằng chính pháp khí mình rèn ra.
Một bi kịch nhân gian.
Nhìn vào ánh mắt trong veo như nước suối của tứ sư huynh, Thịnh Hi che mặt, không nỡ đối diện.
Lữ Tưởng: “?” Hắn làm gì sai sao?
“Tiểu sư muội, muội không hài lòng mấy thứ này sao? Ta còn nhiều tài liệu quý, muội muốn gì cứ nói, ta luyện cho!”
Thịnh Hi cảm động đến rơi nước mắt, Tứ sư huynh tốt quá đi.
Thịnh Hi vỗ vai Lữ Tưởng mấy cái, khuyên bảo chân thành: “Sư huynh à, luyện khí vất vả như thế, sau này đừng tùy tiện tặng người! Ai muốn pháp khí thì thu mấy vạn linh thạch thượng phẩm! Ít hơn không làm!”
Lữ Tưởng là người mềm mỏng, nghe thế liền đỏ mặt: “Như vậy… không hay lắm nhỉ?”
“Có gì mà không hay? Huynh tốn công tìm nguyên liệu, dốc sức chế luyện. Sao có thể để người khác hưởng lợi miễn phí? Thu vài vạn linh thạch là giá hữu nghị rồi, người ngoài muốn mua còn không có cửa đấy. Nghe muội đi, thu tiền!” Thịnh Hi nói như thể không thu tiền là có lỗi với bản thân vậy.
Tiểu sư muội một kiếm suýt phá nát chính điện, nàng lợi hại như vậy, nói gì chắc cũng đúng.
Lữ Tưởng quyết định nghe lời, nghiêm túc gật đầu:
“Được!”
Bên này, Tiêu Ly Lạc đang chăm chú lau chùi kiếm, thấy Lữ Tưởng rảnh tay liền vui vẻ chạy tới: "Tứ sư huynh, kiếm của ta có mấy vết xước, huynh sửa giúp ta đi."
Sao huynh không đi cướp luôn đi? Một vạn linh thạch thượng phẩm đủ mua thanh kiếm mới rồi!
======
Chú thích:
(*) nổ như Hồ Sào: là một cách nói ví von, được sử dụng để mô tả tình trạng bị rách, bung, nổ một cách nghiêm trọng, giống như cách mà "Hồ Sào" (một loại vật liệu làm từ tre nứa, thường được dùng để làm vách nhà, có đặc điểm là các thanh tre được đan xen kẽ, tạo thành các ô, khi bị rách sẽ tạo ra các khoảng trống lớn) bị bung, nổ ra.